Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2025

Hãy thể hiện, sự tự hạ mình…

 Chúa Nhật XXII – TN – C

Hãy thể hiện, sự tự hạ mình…

SnTM 300825a


Khiêm nhường nghĩa là gì? Thưa, có nghĩa là “không kiêu căng, tự mãn, phô trương hay tự cho mình hơn người khác.” Còn nhún nhường thì sao! Thưa, có nghĩa là “tỏ ra khiêm tốn, nhã nhặn, sẵn sàng hạ thấp mình một chút trong giao tiếp hoặc khi nhận thức về sự hơn kém với người khác. Điều này thể hiện sự tôn trọng đối với người khác và thường đi kèm với sự tự tin, thay vì sợ hãi hay yếu đuối”. (nguồn: internet).

Nhắc đến khiêm nhường hay nhún nhường, nói không sợ sai, nó là điều chúng ta thường thấy nơi người quân tử. Ông Lưu Bị trong truyện Tam Quốc Chí, như một điển hình cho con người đó.

Truyện Tam quốc kể rằng: Ông Lưu Bị ba lần tìm đến nhà Khổng Minh. Sách sử gọi là “tam cố thảo lư”. Lần thứ nhất: Khổng Minh đi vắng. Lần thứ hai: viện cớ đang bận việc. Lưu Bị kiên nhẫn đến lần thứ ba, lúc này Khổng Minh mới tiếp kiến và trình bày Long Trung đối sách (kế hoạch chiến lược để gây dựng cơ nghiệp).

Dù là một vị lãnh chúa, mang trong mình dòng máu hoàng tộc, nhưng Lưu Bị không ngại hạ mình đến cầu kiến, đủ để nói lên sự nhún nhường và tôn trọng đối với Khổng Minh.

Khiêm nhường hay nhún nhường, nói chung đều là “nhường”. Đó… đó là điều Đức Giê-su hoan nghênh. Đã có lần Ngài lên tiếng kêu gọi: “Anh em… hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.” (Mt 11, …29).

Đặc biệt hơn, một lần nọ, Đức Giê-su đã dùng một dụ ngôn, như để diễn đạt một cách rõ ràng rằng, khiêm nhường chính là hạ-thấp-mình-một-chút, chỉ một chút thôi, trong giao tiếp hằng ngày. Vâng, câu chuyện này được ghi lại trong Tin Mừng thánh Luca. (Lc 14, 1, 7-14).

**
Theo Tin Mừng thánh Luca ghi lại: “Một ngày sa-bát kia, Đức Giê-su đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pha-ri-sêu để dùng bữa.”


Vâng, nói về ngày sa-bát, tưởng chúng ta nên biết: “Sau khi Chúa đưa dân Israel ra khỏi Ai Cập, Người đã dạy họ về ngày sabat, rằng: làm việc sáu ngày và nghỉ ngơi vào ngày thứ bảy. Sabat cũng là một trong Mười Điều Răn mà Chúa đã truyền lại trên núi Sinai.”

“Ngày Sa-bát bắt đầu từ lúc hoàng hôn ngày thứ Sáu, cho đến khi ba ngôi sao đầu tiên xuất hiện trên bầu trời đêm thứ Bảy trong lịch của người Do Thái. Vào tối thứ Sáu, họ đọc một lời cầu nguyện đặc biệt trên rượu trong một nghi lễ gọi là kiddush (thánh hóa).

Sau lễ Kiddush, Sabat được tổ chức bằng một bữa tiệc thịnh soạn. Có ba bữa ăn vào ngày Sabat. Một bữa vào tối thứ Sáu, một bữa vào ngày hôm sau, và một bữa nhỏ hơn vào cuối buổi chiều.” (nguồn: internet).

Đức Giê-su, hôm ấy, có lẽ Ngài tham dự bữa ăn vào ngày hôm sau. Và rồi, có một sự việc khiến Ngài đã phải lên tiếng. Chuyện là “khách dự tiệc cứ chọn cỗ nhất mà ngồi”.

“Cứ chọn”… có nghĩa là khách tự động tìm kiếm chỗ ngồi mà không cần tới người sắp xếp. Như vậy, “cỗ hai, cỗ ba” bỏ trống ư! Chẳng lẽ điều này không làm khó khăn cho ban tổ chức sao!

Trước hiện tượng phi lý này, Đức Giê-su đã lên tiếng. Hôm ấy, Ngài đã nói với họ dụ ngôn này: “Khi anh được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi vào cỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật nào quan trọng hơn anh cùng được mời, và rồi người đã mời cả anh lẫn nhân vật kia, phải đến nói với anh rằng: ‘xin ông nhường chỗ cho vị này’. Bấy giờ anh sẽ phải xấu hổ mà xuống ngồi chỗ cuối”.

Quá bẽ bàng! Phải không, thưa quý vị! Và, có lẽ… có lẽ không ai trong chúng ta muốn mình bị rơi vào tình trạng (ngượng ngùng) này!

Muốn vậy, dễ thôi! Hãy thực hiện lời Đức Giê-su dạy. Hôm ấy, Ngài có lời dạy rằng: “Khi anh được mời, thì hãy vào ngồi chỗ cuối, để cho người đã mời anh phải đến nói: ‘Xin mời ông bạn lên trên cho.’ Thế là anh sẽ được vinh dự trước mặt mọi người đồng bàn”.

Cuối cùng, Đức Giê-su có lời khuyến cáo mạnh mẽ, rằng: “Phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 14, 11).

***
Hôm ấy, Đức Giê-su không chỉ khuyến cáo những vị khách được mời đến dự tiệc mà còn hướng tới ngay cả kẻ-đã-mời-Ngài.

Vâng, cung cách tự-hạ-mình không nhất thiết là từ chối ngồi cỗ nhất, cỗ nhì. Nhưng, nó còn được thể hiện qua sự “hoàn thành công việc của (mình) một cách nhũn nhặn” Nói cách khác, đó là biết “khiêm tốn”.

Cho nên, hôm ấy, rất thẳng thắn, Đức Giê-su nói với kẻ đã mời Ngài, rằng: “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em hay bà con hàng xóm, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc, vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại” (x.Lc 14, 14).

Vâng, lời truyền dạy của Đức Giê-su cho ông-thủ-lãnh, rất phù hợp với lời Kinh Thánh đã được ghi lại năm xưa: “Càng làm lớn, con càng phải tự hạ, như thế, con sẽ được đẹp lòng Đức Chúa.”

Đức Giê-su không phải là kẻ “nói cho nhiều, rồi lại quên”. Ngài đã thể hiện sự “tự hạ mình” một cách ngoạn mục, nếu có thể được nói như thế!

Chuyện xảy ra trong bữa tiệc ly. Hôm ấy, chuyện được ghi lại rằng: “Người đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng. Rồi Đức Giêsu đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau” (Ga 13, 4-5).


“Thầy mà lại rửa chân cho con sao?” Ông Simon Phê-rô kinh ngạc nói như thế!

Thế nhưng, sự việc này chưa ăn thua gì! Điều đáng kinh ngạc hơn, đó là: Đức Giê-su: “vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.” (x.Pl 2, 8).

****
Những điều Đức Giê-su truyền dạy với những vị khách được mời đến dự tiệc, cũng như kẻ-đã-mời-Ngài dự tiệc, phải chăng cũng là lời truyền dạy cho chúng ta, hôm nay!

Thưa, đúng vậy. Và, cái cách tự hạ mình đẹp nhất, mà chúng ta nên thực hiện, đó chính là từ bỏ cái tôi của mình. Từ bỏ cái tôi của mình, đức tính khiêm nhu sẽ hiện hữu trong con người chúng ta.

Quý vị có biết không? Khiêm nhu là một đức tính tốt đẹp. Khiêm nhu không kiêu căng, tự mãn. Người khiêm nhu biết kính nhường kẻ khác.

“Theo ý nghĩa truyền thống và thần học, khiêm nhu mang tính yếu đuối, nhưng người khiêm nhu chiến thắng cơn tức giận của mình, biết kiềm chế, biết điều chỉnh và điều khiển năng lực để làm điều tốt hơn điều xấu.” (nguồn: hddaminhthanhlinh).

Nếu chúng ta áp dụng những đức tính tốt đẹp nêu trên vào đời sống Giáo Hội, chúng ta sẽ có một Giáo Hội “Hiệp Nhất – Thánh Thiện”, như lòng Chúa mong ước.

Nếu chúng ta áp dụng những đức tính tốt đẹp nêu trên vào đời sống hằng ngày, lẽ nào chúng ta lại không tạo nên một cộng đồng “láng giềng thân thiết”, một gia đình “anh em hòa thuận” đặc biệt hơn cả, đó là: “vợ chồng ý hợp tâm đầu”!

Nhớ cho kỹ! Cả ba việc nêu trên: “Cả ba đều đẹp lòng ĐỨC CHÚA” (Hc 25, 1).

Đã là một Ki-tô hữu “đẹp lòng ĐỨC CHÚA”, tại sao không làm, nhỉ! Vâng, chúng ta hãy làm. Làm bằng cách: Hãy thể hiện, sự tự hạ mình.

Petrus.tran

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2025

Hãy chiến đấu…

 Chúa Nhật XXI – TN – C

Hãy chiến đấu…

SnTM 230825a


Theo Tin Mừng thánh Luca ghi lại, chúng ta được biết, “khi Đức Giê-su khởi sự rao giảng, Người trạc ba mươi tuổi.” (Lc 3, 23). Lời rao giảng đầu tiên Đức Giê-su gửi đến mọi người, đó là: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.”

Tiếp đó, Ngài đi khắp miền Ga-li-lê giảng dạy trong các hội đường. Danh tiếng Đức Giê-su được đồn ra, và thế là “thiên hạ đem đến cho Ngài mọi kẻ ốm đau, mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền: những kẻ bị quỷ ám, kinh phong, bại liệt v.v…”, Ngài đều chữa họ.

Một ngày nọ, có rất đông người tìm đến Đức Giê-su. Thấy thế, Ngài lên núi. Từ trên ngọn núi cao, với từng nhóm dân chúng ngồi vây quanh, Đức Giê-su đã dạy dỗ họ, những lời dạy dỗ thấm đậm tình yêu thương.

“Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Lề Luật Mô-sê hoặc các lời ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn”.

Nhìn dân chúng với ánh mắt trìu mến, Đức Giê-su có lời khuyên: “Đừng giận ghét. Chớ ngoại tình. Đừng ly dị. Đừng thề thốt. Chớ trả thù. Phải yêu kẻ thù.”

Khi cầu nguyện, Ngài nói: “Hãy cầu nguyện nơi kín đáo.” Khi ăn chay, Ngài bảo: “Hãy ăn chay cách kín đáo.” Với Thiên Chúa, Ngài khẳng định: “Hãy tin tưởng vào Chúa quan phòng”.

Tất cả những lời dạy dỗ này, đã làm cho mọi người phải thốt lên rằng: “Giáo lý thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền.”

Thật vậy, hôm ấy với uy quyền của mình, Đức Giê-su tuyên phán: “Thầy bảo cho anh em biết; đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn. Cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc… Hãy xem chim trời, chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao?… Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi; ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây? Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó.”

Và rồi, như một Đấng có thẩm quyền, Đức Giê-su nói, rất rõ ràng, rằng: “Trước hết, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho”.

Loan báo “Nước Trời đã đến gần”, với lời kêu gọi “Trước hết, hãy tìm kiếm Nước Trời”, Đức Giê-su muốn gửi đến mọi người một thông điệp, thông điệp rằng: đó chính là cứu cánh cho cuộc sống của mọi người.

Nước Trời chính là nơi con người hưởng được sự cứu rỗi vĩnh cửu nơi Thiên Chúa, qua việc nhận biết và làm theo ý Ngài, như lời Ngài đã tuyên phán: “Thầy là đường, là sự thật, và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. (Ga 14, 6).
Đức Giê-su chính là con đường. Đó… đó là một con đường không dễ để đi. Đó là một con đường hẹp. “Phải chiến đấu để qua được”. Đức Giê-su đã nói như thế, với một người Do Thái, trong một dịp Ngài trên đường đi Giê-ru-sa-lem. Diễn tiến câu chuyện, được ghi lại trong Tin Mừng thánh Luca. (Lc 13, 22-30).

**
Theo Tin Mừng thánh Luca ghi lại: Hôm ấy, “Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su (đã) đi ngang qua các thành thị và làng mạc mà giảng dạy”.

Trong lúc giảng, có kẻ hỏi Ngài: “Thưa Ngài, những người được cứu thoát thì ít, có phải không?” (x.Lc 13, 23).

Đừng ngạc nhiên về câu hỏi này! Tại sao! Thưa, là bởi, đối với người Do Thái xưa, họ nghĩ rằng, chỉ có dân tộc của họ, một dân tộc được Thiên Chúa chọn làm “dân riêng” của Người, mới là những người được hưởng ơn cứu thoát.

Vâng, nếu kẻ hỏi Đức Giê-su lại có suy nghĩ như vậy, thì đó là một sự suy nghĩ thiển cận. Người này quên mất rằng, Thiên Chúa, qua môi miệng ngôn sứ Isaia, có lời tuyên phán, rằng: “Còn Ta, Ta sẽ đến tập họp mọi dân tộc và mọi ngôn ngữ; họ sẽ đến và được thấy vinh quang của Ta.” (x.Is 66, 18).

Mọi dân tộc và mọi ngôn ngữ là ai, nếu không phải là dân các nước khác! Không, “sự cứu thoát” không là của riêng ai, không chỉ là sự độc quyền của dân tộc Israel! Hôm ấy, thay vì trả lời nhiều-hay-ít, Đức Giê-su nói với người đã tìm đến gặp mình, rằng: “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào…”

Còn chuyện những người được cứu thoát, “nếu ít” ư! Đức Giê-su cho biết: “có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được”.

Hôm ấy, Đức Giê-su còn đưa ra một lời cảnh báo cho những ai còn chần chờ, còn ngần ngại “không sẵn sàng” chiến-đấu-để-qua-được-cửa-hẹp, nhưng lại sẵn sàng đi vào “cửa rộng và đường thênh thang” nơi chỉ “đưa đến diệt vong”, thảm bại!

Rất đáng buồn! Ngày nay, không ít người vẫn chọn đi vào-cửa-rộng-và-đường-thênh-thang. Satan đang là người chỉ đường dẫn lối và nó rất vui mừng khi “ngày một ngày đông hơn” người đi vào đó!

Trở lại với lời cảnh báo của Đức Giê-su. Lời cảnh báo, rằng: “Một khi chủ nhà đã đứng dậy và khóa cửa lại, mà anh em còn đứng ngoài, bắt đầu gõ cửa và nói: ‘Thưa ngài, xin mở cửa cho chúng tôi vào’, thì ông sẽ bảo anh em: ‘Các anh đấy ư! Ta không biết các anh từ đâu đến’!”

Thế nên, đừng quá muộn màng trong việc tham dự vào cuộc chiến đấu. Không có sự biện minh nào có thể cứu vãn sự muộn màng.

Đây! Chúng ta hãy nghe lời biện minh. Họ đã biện minh, rằng: “Chúng tôi đã từng được ăn uống trước mặt ngài, và ngài đã từng giảng dạy trên các đường phố của chúng tôi.”

Nghe hay đấy nhỉ! Thế nhưng, điều đó cũng không làm cho “chủ nhà” bớt khó chịu. Ông ta nói: “Ta không biết các anh từ đâu đến. Cút đi cho khuất mắt ta, hỡi tất cả những quân làm điều bất chính.”

Trước tòa phán xét, chúng ta nói với Chúa: Con vẫn đi nhà thờ, xưng tội, rước lễ, Chúa không thấy sao! Chúa sẽ nói: “Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm nom”.

***
“Cửa hẹp”… hẹp cỡ nào! Có lẽ, sẽ có người tự hỏi như thế! Vâng, sẽ hết sức ngây thơ khi chúng ta hiểu hai chữ “cửa hẹp” theo nghĩa đen.

Giải nghĩa hai chữ “cửa hẹp”, Cha Giu-se Nguyễn Hữu An có lời chia sẻ: “Tin Mừng hôm nay dùng hình ảnh cửa hẹp để chỉ những đòi hỏi của Nước Trời. Hẹp ở đây không có nghĩa là hẹp hòi hay kém giá trị. Tính từ hẹp chỉ sự thách đố, chông gai, đòi hỏi nỗ lực để kiên vững bước đi. Hẹp chỉ sự khó khăn, vất vả, từ bỏ, cần phải ‘chiến đấu để qua cửa hẹp mà vào’. Các bài đọc Thánh Kinh hôm nay nói về cửa vào Nước Trời tuy hẹp nhưng không chật mà vẫn rộng thênh thang.”

Nói ngắn gọn, đó là “cửa của tình yêu chân thành, hy sinh và sự công chính thực sự từ trái tim, không phải là vẻ ngoài giả tạo.” (nguồn: internet).

“Cửa hẹp” mà Đức Giê-su nói đến, có thể nói, đó là “những đòi hỏi”, những đòi hỏi dành cho những ai muốn trở nên môn đệ của Ngài. Phải “chiến đấu” thì mới có thể “qua được”.

Đúng… đúng như vậy đó! Chúng ta hãy thử nghĩ xem! Làm sao có thể “từ bỏ chính mình… hạ mình xuống… “nếu chúng ta không chiến đấu để chiến thắng cái-tôi-của-mình, hầu có thể bước vào cánh cửa của tình yêu thương, của sự hiền lành, của sự nhẫn nhục, của sự từ tâm v.v...!

Từ-bỏ-chính-mình quan trọng lắm. Nó chính là “chìa khóa” để chúng ta mở cánh cửa tâm hồn mình “Thờ phượng một Đức Chúa Trời và kính mến Người trên hết mọi sự”.

Lịch sử Giáo Hội đã để lại cho chúng ta nhiều tấm gương “chiến đấu để chiến thắng” cho việc từ-bỏ-chính-mình. Thánh Augustino thành Hippo, như điển hình. (Quý vị có thể tìm hiểu thêm về cuộc đời của thánh nhân trên internet).

Gần đây nhất, chúng ta có thể nói đến Jim Caviezel, người đóng vai Chúa Giê-su trong bộ phim THE PASSION OF CHRIST.
“Đạo diễn Mel Gibson đã cảnh báo nam diễn viên Jim Caviezel rằng, đóng vai Chúa Giê-su sẽ rất khó khăn và nếu anh ấy nhận lời, rất có thể anh ấy sẽ bị Hollywood gạt ra ngoài lề”.

Nói tới Hollywood thì nhiều chuyện (không hay) để nói lắm! Nhưng thôi, không bàn ở đây! Có bàn, thì bàn đến chuyện Jim Caviezel.

“Caviezel đã yêu cầu một ngày để suy nghĩ về điều đó và câu trả lời của anh ấy với Mel, người đã tài trợ và đạo diễn bộ phim là: Tôi nghĩ chúng ta phải làm được, ngay cả khi điều đó rất khó khăn.”

Và, đúng là thế, rất là khó cho Jim. Chuyện được kể lại, rằng: sau khi hoàn tất bộ phim, Hollywood lạnh nhạt Jim Caviezel. Lâu lâu cho đóng một vai phụ, thế thôi!

Jim Caviezel, nói không sợ sai, ông ta xứng đáng được đứng vào hàng ngũ những người dám từ-bỏ-chính-mình, từ bỏ quyền lợi của mình, bước vào cửa hẹp.

Vâng, thật vui thay! Trong cánh cửa hẹp đó, Caviezel đã “quyến rũ” được Luca Lionello, người thủ vai Giu-đa Ich-ca-ri-ốt. Ông ta là một người theo chủ nghĩa vô thần trước khi khởi sự quay cuốn phim. Rồi sau khi cuốn phim hoàn tất, Lionnello đã theo Jim vào cửa hẹp. Ông ta theo đạo, lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội cho chính mình cùng các con của ông ta.

Còn với Pedro Sarubbi, người thủ vai Barabbas, đã tâm sự rằng: “Ông ta cảm thấy rằng, không phải Caviezel đang nhìn anh ta, mà là chính Chúa Giê-su. Đôi mắt của anh ấy không có sự thù hận hay oán giận đối với tôi, chỉ có lòng thương xót và tình yêu thương.” (nguồn: internet).

****
Thánh Augustino… Jim Cavieze… và nhiều tấm gương khác, trong suốt chiều dài lịch sử Giáo Hội, có là nguồn cảm hứng để chúng ta sẵn sàng bước qua cửa hẹp!

Vâng, câu trả lời là của mỗi chúng ta. Thế nhưng, đừng quên rằng, chỉ những người đi vào cửa hẹp, những người “thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời” thì mới được “dự tiệc trong Nước Thiên Chúa”, mà thôi.

Ngược lại, những ai chỉ thích “cửa rộng và đường thênh thang”. Đại loại như: thích phô trương sự hào nhoáng của ngôi nhà thờ trị giá vài chục triệu Mỹ kim… thích biến những nơi thánh địa thành khu “du lịch tâm linh”, thành nơi buôn thần bán thánh… thích dễ dãi trong việc giữ Luật Chúa cũng như Luật Giáo Hội v.v… Coi chừng!

Coi chừng! Những người nào mang pháp-danh-thích-như-thế, Chúa Giê-su nói: “(Họ) sẽ khóc lóc nghiến răng, khi thấy các ông Áp-ra-ham, I-sa-ac và Gia-cóp cùng tất cả các ngôn sứ được ở trong Nước Thiên Chúa”.

Thế nên, đừng để chúng ta rơi vào tình trạng là… là “kẻ đứng đầu sẽ xuống hàng chót”, khi gặp “ông Áp-ra-ham, I-sa-ac và Gia-cóp”!

Nhưng, phải bằng mọi cách ở trong tình trạng là… là “kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu”, khi gặp “tất cả các ngôn sứ (đang) được ở trong Nước Trời”.

Vâng, có một cách rất dễ dàng, Đức Giê-su chỉ dẫn rồi: “Hãy chiến đấu để qua cửa hẹp.”

Petrus.tran

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2025

Đừng để tắt trong lòng mình

 Chúa Nhật XX – TN – C

Đừng để tắt trong lòng mình

SnTM 160825a


Ki-tô giáo nói chung - Công Giáo nói riêng, có thể nói là một “ĐẠO” được sinh ra bằng sự bách hại, tù đày và chết chóc. Ngay từ những ngày đầu sơ khai của Giáo Hội, theo sách Công Vụ Tông Đồ thuật lại, ông Tê-pha-nô chính là người đầu tiên bị bắt bớ và bị giết chết, chỉ vì niềm tin vào Chúa của mình.Tiếp đến là 300 năm ở Roma. Rồi nhiều nơi trên thế giới. Việt Nam cũng chẳng kém cạnh gì Roma.

Vâng, nói tới bách hại, tù đày và chết chóc, chúng ta không ngạc nhiên. Không ngạc nhiên, vì trong những ngày còn tại thế, Đức Giê-su đã có lời khuyến cáo: “Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét”.

Vì-danh-Chúa ư! Đúng. Tuy nhiên, chúng ta còn có thể nói, vì nó hệ tại nơi giáo lý của Ngài. Tại sao! Thưa, là bởi: “Giáo lý của Chúa”, Cha Charles nói: “…có thể mang lại một sự căng thẳng và sẽ kết thúc với tình trạng chia rẽ, ngay cả trong gia đình.”

Đây… sự thật là đây. Một ngày nọ, khi nghe Đức Giê-su giảng dạy về “Bánh hằng sống”, lời dạy rằng: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.”, đã có không ít người căng thẳng thốt lên rằng: “Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi.” Hôm ấy, thánh sử Gio-an cho biết: “nhiều môn đệ rút lui, không còn đi theo Người nữa.”

**
Chưa hết đâu! Đức Giê-su còn nhiều lời dạy khác nữa, khiến ai nghe đến cũng phải sững sờ.

Có sững sờ không, khi Đức Giê-su nói: “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên”!

“Sốc” hơn nữa, khi Ngài nói tiếp rằng: “Anh em tưởng rằng Thầy đến để ban hòa bình cho trái đất sao? Thầy bảo cho anh em biết: không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ”.

Và, cuối cùng Đức Giê-su có lời cảnh báo: “Từ nay, năm người trong cùng một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba chống lại hai, hai chống lại ba. Họ sẽ chia rẽ nhau: cha chống lại con trai, con trai chống lại cha; mẹ chống lại con gái, con gái chống lại mẹ, mẹ chồng chống lại nàng dâu, nàng dâu chống lại mẹ chồng”. (x.Lc 12, 49-53).

***
Những điều Đức Giê-su tuyên bố, căng quá phải không, thưa quý vị!

Vâng, sẽ rất căng thẳng, nếu chúng ta cho rằng, những lời tuyên bố (nêu trên) nghe sao “hiếu chiến” quá! Nghe sao có vẻ như Đức Giê-su muốn tuyên chiến với thế giới con người!

Dạ thưa, đừng hiểu như thế! Hiểu như thế, chúng ta làm cho tình yêu của Thiên Chúa sẽ “chết theo mùa đông năm nao”!

Đừng quên! Trong những ngày còn tại thế, điều Đức Giêsu luôn nhắc đến, đó là tình yêu. Tình yêu mà Đức Giêsu nói đến, đó là một thứ tình yêu thương “người liều mạng sống vì người mình yêu”. Một ngày nọ, Ngài còn có lời nói rằng: “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em”.

Không! Đức Giê-su không dạy con người hiếu chiến. Trái lại, Ngài dạy, rằng: “Anh em đã nghe dạy rằng: ‘mắt đền mắt, răng đền răng’. Còn Thầy, Thầy bảo anh em; đừng chống cự người ác, trái lại, nếu bị ai vả má bên phải, thì hãy giơ cả má bên trái ra nữa” (Mt 5, 38).

Chính cái chết của Đức Giêsu trên đồi Golgotha, với lời nguyện rằng “Lạy Cha xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” đã chứng thực cho những lời Ngài giảng dạy.

Như vậy, những lời tuyên bố của Đức Giê-su, chúng ta cần ngầm hiểu rằng, Ngài muốn những ai đến với Ngài, phải có một sự lựa chọn. Giữa thiện và ác, giữa tốt và xấu, giữa công bằng và bất công, giữa thật thà và dối trá, giữa yêu thương và hận thù, v.v… phải lựa chọn. Phải lựa chọn, dù sự lựa chọn đó có phải rơi vào tình trạng căng thẳng, căng thẳng đến độ “cha chống lại con trai, con trai chống lại cha; mẹ chống lại con gái, con gái chống lại mẹ, mẹ chồng chống lại nàng dâu, nàng dâu chống lại mẹ chồng”.

****
Khi Đức Giê-su nói: “Anh em tưởng rằng Thầy đến để ban hòa bình cho trái đất sao? Thầy bảo cho anh em biết: không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ”, không có nghĩa là Ngài không-muốn-ban-cho-trái-đất-hòa-bình!

Thiên Chúa ban rồi. Ban ngay khi Đức Giê-su sinh ra tại Belem. Hôm ấy, chẳng phải là “Có muôn vàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa, rằng: Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương”, đó sao!

Trái đất có hòa bình, nhưng con người đã làm mất vào tay Sa-tan. Làm mất bởi những “tranh chấp, chia rẽ, bất hòa, hận thù v.v…” Con người đã nhiều lần chiến đấu giành giật lại. Tiếc thay! không đủ sức để chiến thắng.

Nay, Đức Giê-su đến thế gian là để chiến đấu với Satan. Ngài tuyên chiến với những tà ác của nó, những tà ác gây hại cho con người, cho thế giới, cho xã hội.

Ngài-đến-để-chia-rẽ. Không phải là để chia rẽ giữa con người với con người, nhưng chính là để “rẽ” con người ra khỏi Satan, “rẽ” con người ra khỏi bóng tối tội lỗi. Đức Giêsu đã chiến thắng satan. Ngài chiến thắng bằng ngọn lửa tình yêu, “ngọn lửa của Thiên Chúa”.

Vâng, Cha Giuse Nguyễn Cao Luật O.P, với ơn Chúa, ngài đã vẽ lại một Giê-su oai hùng, ném ngọn lửa mầu nhiệm đó vào thế gian, như sau: Đức Giê-su - “Người đã rước ngọn lửa đó đi khắp đất nước Do Thái, vượt ra khỏi những biên cương do con người tạo nên. Người đã đem ngọn lửa ấy vào giữa đám dân Do Thái đang chờ mong Ðấng Cứu Tinh. Người đã đem ngọn lửa ấy vào giữa những người dân ngoại. Người đã làm bừng lên trong tâm hồn mọi người ngọn lửa như ông Gioan Tẩy Giả đã loan báo. Ông Gioan Tẩy Giả thanh tẩy bằng nước, còn Ðức Giêsu thanh tẩy trong Thần Khí, tức là gió và lửa.

Tất cả lời nói và hành vi của Ðức Giêsu đều cho thấy một ngọn lửa đích thực, lửa vĩnh cửu, lửa thiêng, để rồi cuối cùng, Người lấy chính mạng sống của mình để đốt lên một cách dứt khoát trên lễ đài thập giá, trên đồi Canvê. Chính lúc ấy, Người đã thốt lên: MỌI SỰ ĐÃ HOÀN TẤT.”

*****
Mọi-sự-đã-hoàn-tất. Thế nhưng, với chúng ta hôm nay, chưa thể gọi là hoàn tất.

Chưa hoàn tất, bởi theo Cha Giuse Nguyễn Cao Luật O.P: “Ngọn lửa ấy, hôm nay (còn phải) được chuyển đến các Kitô hữu, được thắp lên trong tâm hồn họ. Khi lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, mỗi người đã được trao cho một cây nến sáng, với lời nhắn nhủ hãy giữ cho ngọn lửa cháy mãi.

Người Kitô hữu sẽ mang ngọn lửa ấy và đốt lên trong thế-vận-hội-trần-gian. Nơi đâu họ có mặt, nơi ấy là vận-động-trường, và ở đó (rất) cần có lửa. Với những hoàn cảnh sống khác nhau, về cả nơi chốn và điều kiện, người Kitô hữu có nhiều cơ hội để mang ngọn lửa Tin Mừng thắp sáng mọi ngõ ngách cuộc đời.”

“Đức tin. Tinh thần Ki-tô giáo, chính là ngọn lửa”, Cha Giu-se kết thúc bài chia sẻ của mình, như thế! Vâng, thật phải đạo khi chúng ta, hãy là những người làm cho ngọn lửa ấy luôn được thắp bùng lên, đúng như ước mong của Đức Giê-su. Hồi ấy, Ngài đã nói rằng: “Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên”.

Muốn thực hiện trọn vẹn ước mong của Đức Giê-su, chúng ta đừng bao giờ để ngọn lửa mầu nhiệm, ngọn lửa của Thiên Chúa... “TẮT”! Vâng, Đừng để tắt trong lòng mình…

Petrus.tran

 

Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2025

Thật là phúc cho con

 

Chúa Nhật XIX – TN – C
Thật là phúc cho con

SnTM 090825a


Ngày 19/07/2025 vừa qua, truyền thông mạng, đưa tin: “Vào lúc 12h55, tàu Wonder Sea (tên khác là Vịnh Xanh 58) chở 48 du khách và 5 thuyền viên tham quan tuyến 2 trên vịnh Hạ Long. Đến 13g30 cùng ngày, tàu gặp giông gió bất ngờ, bị xô nghiêng và lật; đến 14g05 thì mất kết nối tín hiệu GPS, theo UBND tỉnh Quảng Ninh.” Bản tin cho biết thêm: “tàu Vịnh Xanh 58 chở 53 người bị lật úp, 11 người được cứu, 34 người chết, 8 người còn mất tích.”

Tiếp xúc với những nạn nhân may mắn sống sót cũng như thân nhân của những người đã chết, tất cả mọi người đều có chung một cảm nghĩ rằng, quả là một tai nạn thảm khốc không ai ngờ tới. Vâng, thật không ngờ, đúng như bản tin loan báo “tàu gặp giông gió bất ngờ”.

Và, cũng là tháng 07/2025. Có ai ngờ, ông Hoàng Nam Tiến, nguyên Chủ tịch FPT Software và FPT Telecom qua đời. Vietnam.net đã đưa tin: “Ngày 31/7, cộng đồng giới công nghệ Việt Nam bàng hoàng tiếc thương ông Hoàng Nam Tiến, thành viên Hội đồng sáng lập Tập đoàn FPT, Phó Chủ tịch Hội đồng Trường Đại học FPT qua đời ở tuổi 56 do ngừng tim đột ngột, một dạng đột tử.”

Nhắc lại những biến cố đau thương nêu trên không phải là để gợi lại nỗi đau buồn nơi thân nhân của những người đã chết, nhưng là để nhắc lại một lời cảnh báo của Đức Giêsu, lời cảnh báo về một sự kiện cũng sẽ “bất ngờ - đột ngột” xảy ra. Đó chính là sự kiện ngày “Con Người sẽ đến”.

**
Vâng, khi nói đến sự kiện ngày Con-Người-sẽ-đến, một ngày nọ, Đức Giê-su có lời khuyến cáo với các môn đệ rằng: “Hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.”

Không chỉ khuyến cáo, Đức Giê-su còn đề ra những chỉ thị, hầu cho các môn đệ luôn ở trong tư thế sẵn sàng. Hôm ấy, Ngài nói với các môn đệ, rằng: “Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay.” (Lc 12, 35-36).

Những chỉ thị này, đối với chúng ta hôm nay, có vẻ khó hiểu! Thế nhưng, với người Do Thái nói chung, và các môn đệ nói riêng, thì đây lại là một lời chỉ thị rất thuyết phục.

Vâng, rất thuyết phục bởi, với người Do Thái, khi nói tới hãy-thắt-lưng-cho-gọn, là nói tới hình ảnh của một người chiến binh. Để không bị bất ngờ khi quân địch tấn công, người chiến binh phải luôn nai nịt vũ khí, sẵn sàng chiến đấu. Đó cũng là kinh nghiệm của cha ông họ, là những người đã trải qua biết bao cuộc chiến đấu để bảo vệ giống nòi.

Còn việc thắp-đèn-cho-sẵn thì sao! Vâng, rất cần thắp đèn, vì như lời Đức Giê-su nói: “Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về…” với thời gian này, trời vẫn còn tối.

Khẳng định lúc đó trời còn tối, vì theo cách tính giờ của người Do Thái, họ có “bốn canh đêm và bốn canh ngày”. Vào ban đêm, canh thứ nhất bắt đầu từ lúc hoàng hôn đến 9 giờ khuya; canh thứ hai từ lúc 9 giờ khuya đến nửa đêm, canh thứ ba từ nửa đêm đến 3 giờ sáng; và canh thứ tư từ 3 giờ sáng đến lúc mặt trời mọc” (nguồn: internet).

Chỉ thị cho các môn đệ hãy-làm-như-những-người-đợi-chủ-đi-ăn-tiệc-cưới-về, cũng rất hợp lẽ. Hợp lẽ vì, theo phong tục Do Thái, tiệc cưới thường kéo dài trong bảy ngày và thậm chí có thể kéo dài hai tuần, vì thế, chuyện “canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về” đúng là chuyện “bất ngờ”.

Hôm ấy, sau những chỉ thị, Đức Giê-su kết thúc với lời diễn giải: “Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông ta đã không để nó khoét vách nhà mình đâu. Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến” (x.Lc 12, 39-40).

Có thể kết luận rằng, qua câu chuyện này, Đức Giê-su đã dạy cho các môn đệ, (và ngày nay là cho chúng ta), một bài học, bài học rằng, những gì gọi là “bất ngờ - đột ngột”, sẽ không còn là bất ngờ hay đột ngột, nếu chúng ta “sẵn sàng”.

***
“Phải sẵn sàng chờ chủ trở về.” Ông Phê-rô nghe rõ ràng là như thế. Thế nhưng, chẳng hiểu vì sao, ông Phê-rô lại hỏi: “Lạy Chúa! Chúa nói dụ ngôn này cho chúng con hay cho tất cả mọi người?”

Không trả lời trực tiếp, Đức Giê-su nói: “Vậy thì ai là người quản gia trung tín, khôn ngoan, mà ông chủ sẽ đặt lên coi sóc kẻ ăn người ở, để cấp phát phần thóc gạo đúng giờ đúng lúc?” Nhìn ông Phê-rô (có lẽ là vậy) Ngài nói tiếp: “Khi chủ về mà thấy đầy tớ ấy đang làm như vậy, thì thật là phúc cho anh ta.”

Vâng, không có gì để nghi ngờ, rằng dụ ngôn này, Đức Giêsu nói cho Phê-rô, cũng như cho-tất-cả-mọi-người-có-chúng-ta, hôm nay. Bởi vì, ngày Con Người sẽ đến, là sẽ đến với tất cả mọi người.

Không chỉ phải-sẵn-sàng, Đức Giê-su còn muốn nói đến “trách nhiệm”. Mà, đúng là vậy. Ngày Con-Người-đến, dù có sẵn sàng hay không sẵn sàng, ai trong chúng ta cũng phải trình diện trước mặt Con Người. Và lúc đó, Con Người sẽ thẩm vấn chúng ta về trách nhiệm mà mỗi chúng ta được trao phó.

Phải sẵn sàng và có trách nhiệm. Do vậy, điều thứ nhất và quan trọng nhất, đó là đừng bao giờ chúng ta có lối suy nghĩ như người đầy tớ trong dụ ngôn, nghĩ rằng: “Chủ ta còn lâu mới về… (cứ) chè chén say sưa”, mà hãy luôn cảnh giác, cảnh giác rằng “chủ của (ta) sẽ đến vào ngày (ta) không ngờ, vào giờ (ta) không biết.”

Khi chúng ta sẵn sàng, sẵn sàng trong tư thế là một chiến binh “sống tiết độ, mặc áo giáp là đức tin và đức mến, đội mũ chiến là niềm hy vọng ơn cứu độ”, chúng ta sẽ đủ sức làm trọn trách nhiệm mà chủ (Chúa) trao phó.

Đủ sức làm trọn trách nhiệm mà Chúa trao phó do bởi, khi sống tiết độ, thánh Phao-lô nói, người đó chính là người đã nhận được hoa quả của “Thần Khí”. Và, một khi có Thần Khí Chúa, có lẽ nào chúng ta không nhận ra đâu là “ý chủ - ý Chúa”, và đâu là ý thế gian. 

Thế nên, thật phải đạo khi chúng ta “thẩm vấn” lại tâm hồn mình, rằng: tôi đã làm trọn trách nhiệm Chúa trao phó? Tôi đã làm trọn ý chủ - ý Chúa?

Rằng, tôi có làm tròn trách nhiệm của một người cha, người mẹ, người con, người anh, người chi, người em! Tôi có làm tròn trách nhiệm của một bác sĩ, y tá, kỹ sư, thầy giáo, công nhân v.v…!

Câu trả lời là của mỗi chúng ta. Thế nhưng, hãy nhớ: nếu chúng ta làm tròn trách nhiệm phần việc mình được trao, Đức Giê-su nói: “Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình.”

****
Vâng, là một phàm nhân đầy yếu đuối, có phần chắc, sẽ có đôi lúc chúng ta không làm tròn trách nhiệm người quản gia mà Chúa giao phó.

Sẽ có đôi lúc chúng ta “ngã lòng”, khi ngày “Con Người sẽ đến”, sao nay vẫn chẳng đến! Sẽ có đôi lúc chúng ta nản chí, khi chung quanh chúng ta chỉ thấy “phường gian ác nhởn nhơ khắp chốn, chuyện đê hèn đầy dẫy nhân gian” (Tv 12, 9).

Đừng ngã lòng và đừng nản chí. Tác giả thư Do Thái có lời dạy, rằng: “Đức tin là bảo đảm cho những điều ta hy vọng, là bằng chứng cho những điều ta không thấy” (Dt 11, 1). Và này, lời Đức Giê-su tuyên phán hãy còn đó: “Hỡi đoàn chiên bé nhỏ, đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em.”

Thế nên, ngay giây phút này, chúng ta hãy ngước lên thánh giá Chúa Ki-tô, một Chúa Ki-tô là “Chủ của đời ta”, mà khấn nguyện, rằng: Lạy Chúa “Nơi nào có nản chí sờn lòng, xin cho con gieo niềm hy vọng. Nơi nào có buồn sầu khổ đau, xin cho con biết đem lại niềm vui. Nơi nào có khó khăn nghèo túng, xin cho con biết cách chia sẻ cách vui lòng” (theo thánh Phan-xi-co Assisi).

Khi biết-cách-chia-sẻ-cách-vui-lòng, chính khi đó, chúng ta trở thành người quản gia trung tín của Chúa. Khi biết-cách-chia-sẻ-cách-vui-lòng, chính khi đó, chúng ta sẽ trở thành người quản gia khôn ngoan.

Nói tắt một lời, chính khi đó, chúng ta sẽ được Chúa Giê-su tuyên bố: “Thật là phúc cho con.” 

Petrus.tran


Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2025

Chúa là gia nghiệp đời tôi...

 Chúa Nhật XVIII – TN – C

Chúa là gia nghiệp đời tôi

SnTM 020825a


Gia nghiệp là gì? Thưa, theo định nghĩa thông thường, có thể hiểu “Gia nghiệp là của cải, tài sản hoặc cơ nghiệp mà một gia đình để lại cho con cháu.” Gia nghiệp rất quan trọng đối với mỗi người. Và, đó là lý do không ai lại không muốn mình được thừa hưởng một phần gia nghiệp lớn lao, kếch xù.

Tuy nhiên, đối với người tin Chúa, có một loại gia nghiệp quan trọng hơn, mà ai cũng cần được thừa hưởng, đó là Thiên Chúa.

Xưa, Thiên Chúa đã nói với ông Aharon: “Đất chia cho chúng, ngươi sẽ không có phần; ngươi không có gia nghiệp ở giữa chúng, và chính Ta là gia nghiệp của ngươi giữa con cái Israel” (Ds 18, 20).

Nay, Thiên Chúa, qua Đức Giê-su, có lời truyền dạy, rằng: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia Người sẽ thêm cho”.

Để mọi người thấy tầm quan trọng cho việc tìm kiếm Nước Thiên Chúa, Đức Giê-su nhắc nhở, rằng: “Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi. Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi” (Mt 6, 19-20).

Và để “minh họa” cho những rủi ro khi chỉ nghĩ đến việc thu tích của cải cho mình, Đức Giê-su đã kể một dụ ngôn. Dụ ngôn này được ghi lại trong Tin Mừng thánh Luca. (Lc 12, 13-21).

**
Chuyện bắt đầu như thế này: “Có người trong đám đông nói với Đức Giêsu rằng: Thưa Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia phần gia tài cho tôi.”

Xin-Thầy-bảo-anh-tôi-chia-ư! Vâng, khi nói đến việc chia gia tài, đó là chuyện của các thầy rabbi. Họ chính là người có thẩm quyền phân xử. Có lẽ… có lẽ người này nghĩ rằng Đức Giêsu là một rabbi, chăng!

Thế nhưng, không may cho anh ta, Đức Giêsu đã từ chối, từ chối bằng một câu trả lời như trách khéo, rằng “Này anh, ai đã đặt tôi làm người xử kiện, hay người chia gia tài cho các anh?” (Lc 12,14).

Thật ra, Đức Giê-su không phân xử, không có nghĩa là, Ngài không đủ uy tín để phân xử. Điều Đức Giê-su muốn làm, đó là đưa ra một thông điệp, một thông điệp nói đến đâu là giá trị cho cuộc sống.

Giá trị cho cuộc sống không phải là tiền bạc, của cải v.v… nhưng là phải biết yêu-người-mà-sống, phải biết “sẵn lòng chia sẻ tài sản của mình với người khác mà không mong đợi điều gì đáp lại.”

Hôm ấy, Đức Giê-su lớn tiếng dạy rằng: “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu” (x.Lc 12, 15).

Nói xong, Ngài kể một dụ ngôn, như một cách tả thực cho lời dạy của mình. Dụ ngôn được kể rằng: “Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ bụng rằng: Mình phải làm gì đây? Vì còn chỗ đâu mà tích trữ hoa màu!”.

Rồi từ chỗ “nghĩ bụng”, ông ta nảy ra ý định trong đầu, rằng: “Mình sẽ làm thế này: phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải vào đó.”

Vâng, đó là một sự tính toán không sai. Kinh Thánh chẳng đã khen: “Người khôn ngoan biết để dành” đó sao!

Chìm trong sự tự mãn về thành công của mình, ông ta tự nhủ, rằng: “Hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!”

Có thể nói rằng, lời tự nhủ của ông phú hộ không làm cho chúng ta ngạc nhiên. Không ngạc nhiên vì nó như là lời tự nhủ chung của những vị nhà giàu không kính sợ Thiên Chúa.

Những người không kính sợ Thiên Chúa, họ đâu cần biết, “(Thiên Chúa) cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như kẻ tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính.”

Và, đó là lý do Thiên Chúa bảo ông phú hộ là: “Đồ ngốc!”. Vâng, bảo ông là ngốc, vì… “Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?”

***
Thiên Chúa không lên án sự giàu có. Kinh Thánh có ghi lại nhiều nhân vật giàu có nhưng vẫn được Thiên Chúa chúc phúc. Ông I-sa-ác, như một điển hình.

Sách Sáng Thế Ký kể rằng, “ông I-sa-ác đã gieo vãi trong đất ấy, và năm đó ông thu hoạch gấp trăm lần, ĐỨC CHÚA đã chúc phúc cho ông, và ông trở nên giàu có, mỗi ngày một giàu thêm, giàu vô kể… khiến cho người Phi-li-tinh phải ghen tị”.

Chưa hết, còn ông Gióp nữa. Kinh Thánh kể rằng: “Ông là một con người vẹn toàn và ngay thẳng, kính sợ Thiên Chúa và lánh xa điều ác… Ông có một đàn súc vật gồm bảy ngàn chiên dê, ba ngàn lạc đà, năm trăm đôi bò, năm trăm lừa cái và một số rất đông tôi tớ. Ông là người giàu có số một trong số các con cái Phương Đông (x.G 1, 2-3).
Điều Đức Giê-su muốn truyền dạy, qua dụ ngôn này, đó là: “Kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó”.

Lời Đức Giê-su truyền dạy là như thế đấy. Thế nên, nên chăng chúng ta hãy tự hỏi mình rằng: chúng ta có phải là một tên ngốc không? Chúng ta có phải là đang lo “thu tích của cải cho mình mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa”!?

Trong thư thứ nhất gửi cho Ti-mô-thê, thánh Phao-lô có lời cảnh báo cho những ai làm giàu trước mặt thế gian, rằng: “Còn những kẻ muốn làm giàu thì sa chước cám dỗ, sa vào cạm bẫy và nhiều ước muốn ngu xuẩn độc hại; đó là những thứ làm cho con người chìm đắm trong cảnh hủy diệt tiêu vong”.

Trong thực tế, chúng ta thấy rồi! Đã có không biết bao nhiêu người (không tiện nêu tên ở đây) “sa chước cám dỗ, sa vào cạm bẫy và nhiều ước muốn ngu xuẩn độc hại…” chỉ vì muốn làm giàu… làm giàu bất chính!

Sau đó, ngài tông đồ dân ngoại nói tiếp: “Thật thế, cội rễ sinh ra mọi điều ác là lòng ham muốn tiền bạc, vì buông theo lòng ham muốn đó, nhiều người đã xa lạc đức tin và chuốc bao nỗi đau đớn sâu xé” (x.1Tim 6, 9-10).

Thế nên, nếu chúng ta giàu có, chớ… chớ có “ngày ngày yến tiệc linh đình”, hãy tìm đến những ông “Lazaro nghèo khó” mà giúp đỡ, mà cho đi. Bởi vì, Chúa nói: “cho thì có phúc hơn là nhận” (Cv 20, 35).

Cũng đừng quên Kinh Thánh có lời dạy: “đừng xòe tay ra nhận, rồi nắm lại khi phải cho đi” (Hc 4,31).

Hai trong số những điều chúng ta được Giáo Hội dạy bảo: “Trước kính mến một Đức Chúa Trời trên hết mọi sự, sau lại yêu người như mình ta vậy. Amen” Nó, nó chính là “vốn liếng” để chúng ta làm giàu trước mặt Thiên Chúa.

Vâng, chúng ta có quyền lựa chọn, hoặc theo kế hoạch của nhà phú hộ, hoặc theo kế hoạch của Đức Giê-su, qua Giáo Hội, truyền dạy.

Cha Đaminh Hương Quất có lời chia sẻ: “Nếu ta chọn sai lầm có thể làm cuộc sống ta sai lầm, lệch lạc, không tìm được ý nghĩa, mất đời này và có nguy cơ mất cả đời sau; có những chọn lựa sai chỉ một ly mà đi một dặm, phải cản đảm lắm, nỗ lực cộng tác với ơn Chúa lắm, mới có thể về lại nẻo chính đường ngay.”

Do vậy, đừng để sự lựa chọn của chúng ta trở thành nguyên cớ, mà sau này, nơi tòa phán xét, quan tòa Giê-su sẽ nói với chúng ta là “Đồ ngốc!” Muốn vậy, hãy thực hiện lời thánh Phao-lô nhắc nhở: “Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới”.

Khi chúng ta “hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới”, từ thượng giới, Thiên Chúa sẽ hướng nhìn chúng ta. Chúa nhìn ta, ta nhìn Chúa, không có lý do gì chúng ta lại không cất tiếng reo lên: “Lạy CHÚA, Chúa là phần sản nghiệp con được hưởng, là chén phúc lộc dành cho con; số mạng con, chính Ngài nắm giữ.” (Tv 15, 5).

Vâng, chúng ta hãy lớn tiếng reo lên: “Chúa là gia nghiệp đời tôi.”

Petrus.tran

Hãy khát mong gặp gỡ Đức Ki-Tô

Chúa Nhật III – MC – A Hãy khát mong gặp gỡ Đức Ki-Tô Như chúng ta được biết, năm ngoái (2025), nhân ngày Thế Giới Truyền Giáo trong Năm Th...