Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2025

Lễ Thánh Gia -Đừng quên thánh Giu-se.

 “Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai Cập và cứ ở đó cho đến khi tôi báo lại, vì vua Hêrôđê sắp tìm giết Hài Nhi đấy!”. (Mt 2, 13).

 Lễ Thánh Gia -Đừng quên thánh Giu-se

snTM 271225a


Chúa Nhật tuần trước, toàn thể Giáo Hội long trọng mừng lễ Giáng Sinh, một ngày lễ kỷ niệm Chúa Giê-su sinh ra tại Belem miền Giu-đê.

Theo tin mừng thánh Lu-ca ghi lại, thì đây là: “một tin mừng trọng đại… tin mừng cho toàn dân… một Đấng Cứu Độ đã sinh ra… Người là Đấng Kitô Đức Chúa” (Lc 2, 10-11).

Có bao giờ chúng ta tự hỏi, rằng: là Đấng-Kitô-Đức-Chúa, sao Ngài không đến thế gian như một Tôn Ngộ Không, với bảy mươi hai phép thần thông biến hóa! Mà Ngài lại đến thế gian bằng hình hài một hài nhi được sinh ra bởi một Trinh Nữ tên là Maria với người cha là Giuse!

Thưa, một thắc mắc mà chắc hẳn ai trong chúng ta đều có thể trả lời rằng, chỉ vì “thiêng liêng hai tiếng gia đình” (thơ: Nguyễn Đình Huân).

Xưa, vào thuở tạo thiên lập địa… một-gia-đình đã được hình thành. Tại vườn Eden, Thiên Chúa đã tạo dựng một gia đình.

Sách Sáng thế ghi lại rằng: “Đức Chúa là Thiên Chúa phán: Con người ở một mình thì không tốt. Ta sẽ làm cho nó một trợ tá tương xứng với nó… Đức Chúa là Thiên Chúa cho một giấc ngủ mê ập xuống trên con người, và con người thiếp đi.

Rồi Chúa rút một cái xương sườn của con người ra, và lắp thịt thế vào. Đức Chúa là Thiên Chúa lấy cái xương sườn, đã rút từ con người ra, làm thành một người đàn bà và dẫn đến với con người. Con người nói: Phen này, đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi! Nàng sẽ được gọi là đàn bà, vì đã được rút từ đàn ông ra.”

Kể từ đó, một gia đình đã hiện hữu với một Adam sẵn sàng “lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai thành một xương một thịt.” (St 2, 23).

Tiếc thay! gia đình này đã phạm tội bất tuân mệnh lệnh Thiên Chúa đề ra. Sự bất tuân đó làm cho gia đình tan vỡ. Gia đình không còn sự bình an. Những bất đồng đã xảy ra. Những cảm xúc tiêu cực đổ về. Hệ quả dẫn đến vụ án Cain đã giết em ruột của mình là Abel. Nó như là đỉnh điểm của sự đổ vỡ.

Nay, tại Belem, một gia đình mới hình thành, một gia đình gồm có “bà Maria, ông Giuse cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ”. (Lc 2, 16). Những thành viên này là những người được Thiên Chúa tuyển chọn. Những thành viên này, với sự vâng lời của bà Maria “xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói”, và sự vâng phục của ông Giuse “làm như sứ thần Chúa dạy”, đã biến gia trang Nazareth, nơi được mô tả là “làm sao có cái gì hay được” trở thành nơi có một “Gia Thất Thánh – Gia Thất An Bình”.

Câu chuyện Thánh Giu-se “đưa Hài Nhi Giêsu và mẹ người trốn sang Ai cập”, được ghi lại trong Tin Mừng thánh Matthêu, như điển hình. (Mt 2, 13-15 19-23).

**
Vâng, hơn hai ngàn năm xa trước đó. Đang khi Palestin chìm trong thinh lặng của đêm khuya. Còn nơi hang Belem “bà Maria, ông Giuse cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ” yên giấc say nồng… Có một cuộc thần hiện xảy ra.

Cuộc thần hiện được kể lại như sau: “Khi các nhà chiêm tinh đã ra về, thì sứ thần Chúa hiện ra báo mộng cho ông Giuse: Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai Cập và cứ ở đó cho đến khi tôi báo lại, vì vua Hêrôđê sắp tìm giết Hài Nhi đấy!”. (Mt 2, 13).

Đây không phải là lần đầu tiên ông Giuse, nhận mệnh lệnh của sứ thần Chúa, qua phương cách “hiện ra báo mộng”. Khoảng tròn năm trước, sứ thần Chúa cũng đã “hiện đến báo mộng cho ông”.

Lần đó, ông đã phải chiến đấu, để chọn lựa, để thi hành mệnh lệnh của sứ thần Chúa. Với giấc mộng hôm nay, ông đã tuân thủ không chút ngờ vực, không chút đắn đo. Thánh sử Matthêu, cho biết: “Ông Giuse liền trỗi dậy, và đang đêm, đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai Cập”. (Mt 2, 14).

* Tưởng chúng ta cũng cần biết, vì sao vua Hêrôđê muốn giết Hài Nhi Giêsu.

Chuyện là thế này. Hồi ấy, có mấy nhà chiêm tinh từ phương Đông đến Giêrusalem và hỏi: “Đức Vua dân Do Thái mới sinh hiện ở đâu”. Vâng, mấy nhà chiêm tinh “đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông” và họ muốn được “đến bái lạy Người”.

Nguồn tin này như một cái tát vào mặt Hêrôđê. Ai… ai là vua dân Do Thái và ai đáng được bái lạy, nếu không phải là ông ta!

Một quỷ kế đã được Hêrôđê vạch ra. Nhà vua “bí mật vời các nhà chiêm tinh đến” căn dặn mấy nhà chiêm tinh rằng “Xin quý Ngài đi dò hỏi tường tận về Hài Nhi, và khi đã tìm thấy, xin báo lại cho tôi, để tôi cũng đến bái lạy Người”…

Qua những lời chỉ dẫn của các thượng tế và kinh sư, mấy nhà chiêm tinh đã tìm thấy “vị lãnh tụ chăn dắt Israel” tại Belem. Chuyện kể rằng: “Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Maria, liền sấp mình thờ lạy Người”.

Thế nhưng, sau đó, mấy nhà chiêm tinh “được báo mộng là đừng trở lại gặp vua Hêrôđê nữa, nên đã đi lối khác mà về xứ mình”.

Vua Hêrôđê, sau đó, “thấy mình bị các nhà chiêm tinh đánh lừa, thì đùng đùng nổi giận, nên sai người đi giết tất cả các con trẻ ở Belem và toàn vùng phụ cận, từ hai tuổi trở xuống, tính theo ngày tháng ông đã hỏi cặn kẽ các nhà chiêm tinh.”

Trở lại cuộc hành trình “đào thoát” của ông Giuse. Chuyện kể rằng: Ông đã đưa gia đình đến bến bờ bình an. Tại Ai Cập, gia thất của ông đã “ở đó cho đến khi vua Hêrôđê băng hà”.

***
Chúa Nhật hôm nay (28/12/2025) Lễ Thánh Gia.

Lễ Thánh Gia, tất nhiên chúng ta nói về gia đình. Nói về gia đình, không gì tốt hơn là nói về người cha. Nói về người cha, bởi vì, một văn hào phương tây đã nói: “Nơi chốn bình an nhất của đứa trẻ trên thế giới này là căn phòng của cha nó”.

Nói về người cha, nên chăng nói về “ông Giuse”! Nên chứ! Vâng, “ông Giuse” ngày nay chúng ta gọi là “Thánh Cả Giuse”. Thế mà, không biết từ bao giờ, có ai đó tặng cho ngài nickname là “Thánh Giuse thánh ngủ”.

Nói về nickname “Thánh Giuse thánh ngủ”. Có lẽ không ít người trong chúng ta “vẫn còn khá mới mẻ” với cái tên này. Tuy nhiên, chúng ta sẽ kinh ngạc khi hiểu được ý nghĩa của (biệt danh) này. Vâng, ý nghĩa tâm linh của (biệt danh) này rất sâu sắc.

Đó là: Sự tin tưởng tuyệt đối: Thánh Giuse ngủ ngon vì Ngài hoàn toàn tin tưởng và phó thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa, ngay cả khi đối mặt với thử thách lớn lao.

Kết nối với Chúa: Giấc ngủ của Thánh Giuse là thời điểm Ngài kết nối sâu sắc với những chỉ dẫn từ Thiên Chúa, dù Ngài luôn sống ý thức về Chúa.

Thân phận lữ hành: Hình ảnh Ngài ngủ gối đầu trên tay nải, vẫn mặc sẵn quần áo, nhắc nhở về cuộc đời lữ hành (di cư sang Ai Cập, trở về...) luôn sẵn sàng lên đường theo ý Chúa, không gắn bó nơi chốn.” (nguồn: internet).

Một người cha như thế, một người cha “tin tưởng tuyệt đối vào Chúa, kết nối với Chúa, nhắc nhở về cuộc đời lữ hành của mình”, có lẽ nào không phải là nơi-chốn-bình-an-nhất-của-chúng-ta, phải không, thưa quý vị!

Vâng, chúng ta đang sống trong một xã hội ngày càng tục hóa. Thiên Chúa bị gạt ra khỏi cuộc đời. Hậu quả là gì? Thưa, một nền văn hóa sự chết nảy sinh, tự do phá thai, tự do hôn nhân đồng tính được cổ võ.

Văn-hóa-sự-chết… Tự-do-phá-thai, tự-do-hôn-nhân-đồng-tính, chính là “hiện thân” những tên bạo chúa Hêrôđê-thời-đại.

Chúng chính là nguyên nhân gây mâu thuẫn trong gia đình. Chúng chính là nguyên nhân gây bất hòa, chia rẽ. Chúng tiếp tục tước đi quyền làm người, quyền được sống của con trẻ, của hài nhi. Chúng không ngần ngại truy sát tập thể những con trẻ ngây thơ, bởi những game bạo lực, bởi những website-đen… đen như mõm chó, bởi những thần tượng ảo, v.v…

Hãy tự hỏi, chúng ta sẽ làm gì để những vấn nạn (nêu trên) không thể xâm nhập gia đình chúng ta? Thật… thật khôn ngoan khi chúng ta xem “thánh Giuse thánh ngủ” như là một tấm gương noi theo, hầu có thể trở thành tấm lá chắn, để bảo vệ gia đình chúng ta.

Vâng, “Đừng quên thánh Giu-se”.

Petrus.tran

Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2025

Belem hồn tôi – có Chúa ở cùng

 Chúa Nhật IV – MV – A

Belem hồn tôi – có Chúa ở cùng

SnTM 201225a


Như chúng ta được biết, mỗi khi bắt đầu bước vào Mùa Vọng, trên cung thánh của bất cứ nhà thờ nào, cũng đều được trưng bày bốn cây nến. Bốn cây nến này (ba cây mầu tím, một cây mầu hồng) thường được đặt trên một vòng lá cây xanh (vòng Nguyệt Quế), biểu tượng cho sự sống vĩnh cửu và sự trở lại của Chúa Giê-su.

“Cây nến thứ nhất: tượng trưng cho hy vọng vào sự xuất hiện của Đấng Cứu Thế. Cây nến thứ hai: tượng trưng cho bình an mà Chúa mang đến. Cây nến thứ ba: tượng trưng cho niềm vui mừng sắp đến lễ Giáng Sinh. Cây nến thứ tư: tượng trưng cho tình yêu thương vô bờ bến của Chúa.” (nguồn: internet).

“Hy Vọng - Bình An - Niềm Vui - Tình Yêu”… đó là những món quà tặng của Thiên Chúa. Khi nói đến những món quà này, chúng ta không thể không liên tưởng đến một nhân vật, đó là Thánh Giu-se.

Liên tưởng đến Thánh Giu-se, vì ngài chính là người đã đốt lên một ngọn lửa, một ngọn lửa rực sáng niềm hy vọng, ấm áp sự bình an, chan hòa niềm vui thỏa, tràn đầy tình yêu thương, qua việc thực thi mệnh lệnh “sứ thần Chúa dạy… đón Đức Maria về nhà mình.” Vâng, sự việc này được ghi lại trong Tin Mừng thánh Matthêu (1, 18-24).

**
Khởi đầu câu chuyện, thánh sử Mat-thêu thuật lại như sau: “Đây là gốc tích Đức Giê-su Ki-tô, bà Maria, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giuse. Nhưng trước khi hai ông bà chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần” (Mt 1, 18).

Đó là một tin tốt chăng? Thưa, với cái nhìn của người đời, chúng ta có thể nói hai chữ: “tin xấu!” Với người đời, đó là một tin không vui, và rất có thể có người sẽ khắc khoải sầu đau với những đêm dài thao thức!

Rất có thể có người trong đêm dài thao thức, sẽ nghêu ngao những lời ca, rằng: “Đường vào tình yêu có trăm lần vui, có vạn lần sầu!” Rất có thể có người sẽ “nghẹn ngào” nói với ý trung nhân mình, rằng: “Thôi em đi về đi. Ðau thương này anh xin dành mang”.

Thánh Giuse làm gì, khi biết được sự việc này? Ngài xin-dành-mang, chăng! Không… không thấy Tin Mừng nói đến. Chỉ thấy, Kinh Thánh thuật lại rằng: “Ông Giuse, chồng bà, là người công chính không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo” (Mt 1, 19).

Thánh Giu-se nghĩ như vậy và “ông đang toan tính như vậy”. Thế nhưng, như người xưa có nói: “mưu sự tại nhân thành sự tại thiên”. Thiên… ở đây là Thiên Chúa - Người không cho ông làm như vậy. Người đã can thiệp vào toan tính của thánh Giu-se.

Thiên Chúa can thiệp bằng cách nào! Thưa, Người sai “Sứ thần… hiện đến báo mộng cho ông”. Sứ thần Chúa báo mộng, rằng: “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Maria vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ. Tất cả sự việc này đã xảy ra, là để ứng nghiệm lời xưa Chúa phán qua miệng lưỡi ngôn sứ: Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.”

Là một người công chính, có phần chắc, Thánh Giu-se hiểu những gì sứ thần Chúa phán truyền “chính là lẽ thật”, lẽ thật tuyệt đối đến từ Thiên Chúa, không thể chối từ. Và rồi, “Khi tỉnh giấc, ông Giuse làm như sứ thần Chúa dạy và đón vợ về nhà” (Mt 1, 24).

***
Hôm nay (21/12/2025), Chúa Nhật thứ IV – Mùa Vọng. Như vậy, bốn cây nến trên cung thánh đều được thắp sáng. Những món quà tặng của Thiên Chúa cũng đã được đóng gói, đóng thành một gói-quà-lớn.

Gói-quà-lớn này, gồm có: niềm hy vọng, sự bình an, niềm vui thỏa, tình yêu thương. “Shipper Giêsu” sẽ giao tận nhà, cho mỗi chúng ta. Ngài sẽ “đứng trước cửa và (phone). Ai nghe tiếng (Ngài) và mở cửa…” Ngài sẽ tặng gói-quà-lớn này cho mỗi chúng ta.

Không còn là sứ thần Chúa “báo mộng” như báo mộng cho Thánh Giu-se, nhưng chính là Thần Khí Chúa sẽ giúp chúng ta “nhận ra sự thật, phân định ý Chúa”, ngõ hầu có thể thấy được giá trị của món quà này.

Sống… chúng ta không thể không có hy vọng. Vì nó “giúp con người có niềm tin vào bản thân, tìm kiếm giải pháp và không bỏ cuộc trước nghịch cảnh.” Sống… nhất là phải sống trong một thế giới đầy bất an và bất ổn, như hôm nay, có ai lại không cần bình an!

Niềm vui thỏa, và nhất là tình yêu thương, rất cần. Vì nó “thể hiện sự viên mãn, hạnh phúc trọn vẹn khi con người cảm nhận được tình yêu thương, sự quan tâm từ người khác, mang lại cảm xúc tích cực, sự gắn kết, sức mạnh vượt qua khó khăn, đồng thời giúp chúng ta lan tỏa lòng tốt, sự sẻ chia, bao dung, và tạo nên ý nghĩa sâu sắc trong cuộc sống. Đây là những giá trị cốt lõi của hạnh phúc con người, được thể hiện trong đời sống cá nhân, gia đình và xã hội.” (nguồn: internet).

Do vậy, đừng từ chối quà tặng của Thiên Chúa. Chúng ta hãy mở cửa, nhận quà. Gói-quà-của-Chúa rất có giá trị. Giá trị vượt thời gian. Giá trị đời đời.

Xưa, Thánh Giu-se làm-như-sứ-thần-Chúa-dạy và đón Đức Maria về nhà, thế gian nhận được một “Em-ma-nu-en – Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.”

Nay, nếu chúng ta mở cửa… mang gói quà vào-ngôi-nhà-tâm-hồn-mình, chúng ta sẽ nhận được “niềm hy vọng, sự bình an, niềm vui thỏa, tình yêu thương”.

Hãy mở cửa… mang gói quà vào-ngôi-nhà-tâm-hồn-mình. Vì đó là gói hành trang tốt nhất cho cuộc hành trình về Belem Thiên Quốc của mỗi chúng ta.

Chúa Nhật hôm nay, cây nến thứ tư sẽ được thắp sáng. Lễ Giáng Sinh gần kề. Mọi việc thiết kế hang đá theo truyền thống, đã xong. Việc còn lại và không kém phần quan trọng đó là Hang Belem tâm-hồn-mình.

Hang Belem tâm-hồn-mình được trang trí ra sao? Nên chăng, mang-gói-quà-Chúa-tặng trang trí hang Belem tâm-hồn-mình!

Vâng, nên làm vậy. Làm vậy Hang Belem tâm-hồn-mình có-Chúa-ở-cùng.

Làm vậy… Belem hồn tôi – có Chúa ở cùng.

Petrus.tran

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2025

Chúa Giêsu, thật là Đấng đã đến

 Chúa Nhật III – MV – A

Chúa Giêsu, thật là Đấng đã đến

SnTM 131225a


“Dương trần đã vang lên bài thánh ca. Mùa đông năm ấy Chúa sinh vì ta. Năm ấy không xa bây giờ. Vào một mùa Giáng Sinh xưa. Nửa đêm đi lễ anh đưa.”

Những dòng chữ trên đây, là một phần trích đoạn của bản nhạc có tên “Lời Con Xin Chúa” - tác giả: Lê Kim Khánh.
Đúng… đúng là những ngày hôm nay, “dương trần” nơi chúng ta đang sống, đã “vang lên (những) bài thánh ca”, những bài thánh ca nói đến việc Chúa Giêsu giáng trần. Và, chúng ta có thể nói, mà không sợ sai, đó là: sẽ có không ít bạn trẻ (nữ): “nửa đêm đi lễ anh đưa.”

Đi lễ… nửa đêm đi lễ “anh hay em” đưa… quan trọng lắm, có phải thế không, thưa quý bạn!

Tuy nhiên, quan trọng hơn, đó là chúng ta đừng xem sự kiện Chúa Giêsu giáng trần như là: “một biến cố đã đi vào lịch sử giống như mọi ngày sinh của người đời, mà dần dà chỉ còn là một ký ức.”

Cố Giáo Hoàng Gio-an Phao-lô II, trong bài giảng cử hành thánh lễ Giáng Sinh nửa đêm (khi ngài còn tại thế) đã có lời khuyên, như thế.

Trong bài giảng, ngài Gio-an Phao-lô II, còn thêm lời chia sẻ, lời chia sẻ, rằng: “Một Người Con đã được ban cho chúng ta. Đây là một biến cố đã xảy ra (hơn) hai ngàn năm, nhưng không được coi là một sự kiện quá khứ. Ngày sinh này thuộc về chúng ta hôm nay, ngày mai và suốt mọi thời. Một lần nữa, chúng ta hãy lãnh nhận quà tặng này.”

Một biến cố đã-xảy-ra-hơn-hai-ngàn-năm, nhưng “năm ấy không xa bây giờ” thế nên chúng-ta-phải-lãnh-nhận-quà-tặng-này.

Chúng ta phải lãnh nhận quà-tặng-này, bởi vì Chúa Giêsu, theo Tin Mừng thánh Gio-an cho biết: “(Người) là ánh sáng thật, ánh sáng đến thế gian và chiếu soi mọi người. Người ở giữa thế gian, và thế gian đã nhờ Người mà có… Người đã đến nhà mình… những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa” (x.Ga 1, 9-10).

Chính Chúa Giêsu bằng nhiều cách, lúc thì trực tiếp, lúc thì gián tiếp, khẳng định “Người đã đến”.

Vâng, Chúa Giêsu đã (gián tiếp) nói điều này trong một dịp ông Gio-an Tẩy Giả sai các người môn đệ tìm đến mình để hỏi cho ra lẽ, rằng: “Thầy có thật là Đấng phải đến?”

Sự việc này được ghi trong Tin Mừng thánh Mát-thêu. (x.Mt 11, 2-11).

**
Tìm về Tin Mừng thánh Mát-thêu, chúng ta được biết: “Ông Gio-an lúc đó đang ngồi tù”. Lý do bị tù là bởi ông đã ngăn cản bạo chúa Hêrôđê không được phép lấy một người phụ nữ, vì người phụ nữ ấy chính là “vợ ông Philipphê anh của nhà vua” (x. Mt 14, 3-4). Vua Hêrôđê không hài lòng sự can gián của ông nên đã “bắt ông tống ngục”.

Đang-bị-tống-ngục, nhưng ông Gio-an vẫn có thể “nghe biết những việc Đức Kitô làm.” Những-việc-Đức-Kitô-làm đã khiến cho: “Dân chúng lũ lượt đi theo Người.”

Điều đó khiến cho trái tim của ông khắc khoải. Ông khắc khoải tự hỏi: “Người này là ai kia chứ?” Rồi, khi sự khắc khoải trào dâng, ông Gioan “liền sai các môn đệ” đến hỏi Đức Giêsu: “Thưa Thầy, Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?” (x.Mt 11, 3).

Hôm ấy, Đức Giêsu trả lời rằng: “Các anh cứ về thuật lại cho ông Gio-an những điều mắt thấy tai: Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, kẻ chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng”. Rồi, Ngài có lời truyền bảo: “Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.”

Vâng, đã có người vấp ngã, đó là cư dân Nadarét (đồng hương Đức Giêsu). Cư dân Nadarét vấp ngã cũng bởi câu trả lời này.

Câu trả lời này, là một phần trích đoạn trong sách Isaia. Hôm Đức Giêsu về Nadarét. Vì là nhằm ngày Sabat, Người vào hội đường. Người được chỉ định đọc Sách Thánh. Sau khi đọc xong, với một phần trích đoạn Isaia (nêu trên), Đức Giêsu liền tuyên bố: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe”.

Lời tuyên bố như một cơn địa chấn. Cả hội đường xầm xì những lời lẽ chất chứa sự hoài nghi, một rừng người “đầy phẫn nộ” phẫn nộ đến độ, họ đòi “kéo Ngài lên tận đỉnh núi, để xô Ngài xuống vực” (Lc 4, 29).

Trở lại với các môn đệ của ông Gioan. Sau khi nghe những lời Đức Giêsu nói, các môn đệ của ông Gioan không-phẫn-nộ, “họ đi”.

Họ đi đâu! Thưa, không thấy Tin Mừng nói họ đi đâu, nhưng có phần chắc nơi đến là nhà tù. Chắc hẳn họ sẽ kể cho ông thầy mình nghe điều Đức Giêsu đã nói.

Được sinh ra trong một gia đình cha là tư tế; mẹ là bà Êlizabeth “cũng thuộc dòng tộc tư tế Aharon”, tất nhiên, ông Gio-an hiểu ngay những lời Kinh Thánh này.

Thế nên, qua sự việc “sai các môn đệ đến hỏi Đức Giêsu”, nó không chỉ củng cố niềm tin cho ông Gio-an, mà còn cho các môn đệ của ông, rằng: Đức Giêsu - thật là Đấng phải đến.

***
Đức Giêsu - thật là Đấng phải đến. Ngài đã đến thế gian này hơn hai ngàn năm.

Ngài đang đứng trước cửa ngôi-nhà-tâm-hồn mỗi chúng ta. Ngài lớn tiếng gọi chúng ta, tiếng gọi rất to và rõ ràng, rằng: “Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta.” (x.Kh 3, 20).

Hãy lắng nghe tiếng gọi của Ngài. Tiếng gọi của Ngài ở trong Kinh Thánh. Tiếng gọi của Ngài ở trong những giây phút chúng ta thinh lặng nguyện cầu. Tiếng gọi của Ngài ở trong những giây phút chúng ta suy niệm… suy niệm “mười bốn đàng thánh giá”, suy niệm “tám mối phúc thật” suy niệm “thương người có mười bốn mối.”

Và, khi chúng ta đã nghe được tiếng-gọi-của-Ngài, hãy mau mắn mở cửa, cánh-cửa-lòng-mình… “ăn năn đền tội - khao khát nhân đức trọn lành - làm cho người hòa thuận - cho kẻ đói ăn - cho kẻ khát uống – cho kẻ rách rưới ăn mặc – lấy lời lành mà khuyên người - yên ủi kẻ âu lo - tha kẻ dể ta - nhịn kẻ mất lòng ta - cầu cho kẻ sống và kẻ chết.”

Thực hiện những tiếng gọi của Chúa, Chúa Giê-su sẽ “cư ngụ giữa chúng ta”.

****
Chúa Giê-su cư-ngụ-giữa-chúng-ta, chẳng phải đó là một “bức tranh đẹp”, rất… rất đẹp, được treo trang trọng, trong ngôi-nhà-tâm-hồn mỗi chúng ta!

Khi Chúa Giê-su đã ở trong ngôi-nhà-tâm-hồn mỗi chúng ta, theo bầu không khí mừng Giáng Sinh, có thể nói, chúng ta có một Hang Đá Belem, đẹp nhất thế giới.

Khi cánh-cửa-lòng-mình mở ra… mở ra để thực thi, để biến đổi những tiếng gọi của Chúa, thành hiện thực, đó chính là những “sợi dây đèn led” tuyệt đẹp vô song, được trang trí cho Hang Đá Belem tâm hồn mình.

Hôm nay, Chúa Nhật III – MV. Lm. Giuse Nguyễn Quốc Quang, mở đầu bài giảng với lời nhắn nhủ: “Hôm nay chúng ta bước vào Chúa Nhật III Mùa Vọng, Chúa Nhật của niềm vui. Không phải là niềm vui trang trí hang đá, đèn điện hoành tráng lộng lẫy trong Nhà Thờ cũng như ngoài phố xá, nhưng là niềm vui vì Chúa đang đến gần, đang làm mới lại đời sống chúng ta.”

Một… một lời nhắn nhủ đúng lúc, kịp thời. Chúa-đang-đến-gần. Nói ngược lại, Chúa-đang-gần-đến… đến-lần-thứ-hai… đến-lần-thứ-hai.
 
Và, đó là lý do, hai Chúa Nhật trước, chúng ta được mời gọi “tỉnh thức và sẵn sàng - hãy sinh hoa quả để chứng tỏ lòng sám hối.”

Chúa Nhật hôm nay, chắc chắn rồi, chúng ta được mời gọi “Vui lên nào!” (Is 35, 1) Vâng, hãy vui lên nào! Để cho niềm vui trọn vẹn, hãy nhớ mở cửa, mời Chúa Giê-su vào nhà, ngôi-nhà-tâm-hồn mỗi chúng ta.

Phải mời thôi! Bởi vì, Chúa Giê-su đã đến thế gian.

Chúa Giêsu, thật là Đấng đã đến.

Petrus.tran

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2025

Chúng ta cũng phải sinh hoa quả

 Chúa Nhật II – MV – A

Chúng ta cũng phải sinh hoa quả

SnTM 061225b

 

Vào cuối tháng 11 vừa qua, Tổng giáo phận Sài Gòn tổ chức tuần tĩnh tâm từ sáng thứ Hai 24-11-2025 đến trưa thứ Sáu 28-11-2025, dành cho linh mục đoàn Tổng giáo phận, tại Đại Chủng viện Thánh Giuse Sài Gòn.

Là muối đất và ánh sáng thế gian, không dính bén và hết lòng loan báo Tin Mừng”, đó chính là nội dung được Đức Giám mục Giuse Đỗ Quang Khang chia sẻ trong tuần tĩnh tâm, trước 374 linh mục của TGPSG.

“Trong tuần tĩnh tâm, các linh mục đã dâng Thánh lễ, chầu Thánh Thể, lắng nghe các bài giảng, cầu nguyện, lần chuỗi Mân Côi, sám hối, xưng tội, gặp gỡ nhau trong các bữa ăn, đặc biệt là cầu nguyện cho các Đức Giám mục, linh mục trong Tổng giáo phận đã qua đời.” Website của tgpsaigon.net đã ghi một bản tin, như thế.

Dâng Thánh lễ, chầu Thánh Thể, lắng nghe các bài giảng, cầu nguyện, lần chuỗi Mân Côi… đó là việc các linh mục phải làm. Còn sám hối và xưng tội, ư! Thưa, cũng là việc phải làm.

Phải làm, vì đó là điều Đức Giêsu muốn mọi người làm. Xưa, ngay khi bắt đầu ra đi loan báo Tin Mừng, Ngài đã lớn tiếng kêu gọi mọi người, rằng: “Anh em hãy sám hối…” (Mt 4, 17).

Cùng thời Đức Giê-su, có một người tên là Gioan, Người đương thời gọi ông là Gioan Tẩy Giả, cũng đã lớn tiếng kêu gọi mọi người hãy-sám-hối. Sự kiện này, được ghi lại trong tin mừng thánh Mát-thêu. (Mt 3, 1-12).

**
Tin mừng thánh Mát-thêu kể rằng: “Hồi ấy, ông Gioan Tẩy Giả đến rao giảng trong hoang địa miền Giuđê”. Ông rao giảng rằng: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.”

Theo lời Kinh Thánh ghi lại, ông Gioan Tẩy Giả là “người được Thiên Chúa sai đến”. Và ông chính là người được ngôn sứ Isaia nói tới: “Có tiếng người hô trong hoang địa. Hãy dọn sẵn đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi” (Mt 3, 3).

Vào hoang địa, không trịnh trọng mũ áo cân đai như nhóm Phariseu và Sa-đốc, “ông Gioan mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, lấy châu chấu và mật ong rừng làm thức ăn.”
Hôm đó, thánh sử Mát-thêu cho biết: “người ta từ Giêrusalem và khắp miền Giuđê, cùng khắp vùng ven sông Giođan kéo đến với ông.” Đến-với-ông: “Họ thú tội và ông làm phép rửa cho họ trong sông Giođan”.

Một sự việc xảy ra khiến ông Gioan kinh ngạc! Ông Gioan kinh ngạc khi “thấy nhiều người thuộc phái Phariseu và phái Sa-đốc đến chịu phép rửa.”

Mấy ông kẹ này, ngay lập tức bị ông Gioan xối cho một gáo nước lạnh. Thật ra, phải nói là một “gáo” lời khuyến cáo và chất vấn.

Hôm đó, ông Gioan có lời chất vấn, rằng: “Nòi rắn độc kia, ai đã chỉ cho các anh cách trốn cơn thịnh nộ của Thiên Chúa sắp giáng xuống vậy?” Tiếp đến ông khuyến cáo: “Các anh hãy sinh hoa quả để chứng tỏ lòng sám hối.”

Nếu không sinh-hoa-quả-để-chứng-tỏ-lòng-sám-hối, ông đưa ra lời cảnh cáo quyết liệt rằng, “Cái rìu đã đặt sát gốc cây: bất cứ cây nào không sinh quả tốt, đều bị chặt đi và quăng vào lửa” (x.Mt 3, 8-10).

Hôm đó, sau những lời khuyến cáo, chất vấn, cảnh cáo với những người thuộc phái Pharisêu và phái Sađốc, ông Gioan khiêm nhường tuyên bố: “Tôi, tôi làm phép rửa cho các anh trong nước để giục lòng các anh sám hối. Còn Đấng đến sau tôi thì quyền thế hơn tôi, tôi không đáng xách dép cho Người.”

“Người…” ông Gioan, nói tiếp: “Người sẽ làm phép rửa các anh trong Thánh Thần và lửa. Tay Người cầm nia, Người sẽ rê sạch lúa trong sân; thóc mẩy thì thu vào kho lẫm, còn thóc lép thì bỏ vào lửa không hề tắt mà đốt đi”. (Mt 3, 11-12).

***
Trở lại tuần tĩnh tâm thường niên 2025 của linh mục đoàn Sài Gòn.

Hôm ấy, “Đức cha giảng phòng đã giúp linh mục đoàn TGPSG đi vào những giây phút thân tình bên Chúa Giêsu Thánh Thể, để làm mới lại bản thân và nhận ra ‘linh mục năm nay là ai’, qua sáu điểm gợi ý: Linh mục, lữ khách đang lữ hành. Linh mục, người nghèo trong tinh thần. Linh mục, người nghèo của Đức Chúa. Linh mục, muối đất. Linh mục, ánh sáng trần gian. Linh mục, người môn đệ thừa sai.”

Nhắc đến những điểm-gợi-ý này để làm gì? Thưa, cũng là để-làm-mới-lại-bản-thân của chính chúng ta, qua sáu điểm gợi ý, nêu trên.

Vâng, phải-làm-mới-lại. Nói cách khác, chúng ta cần xác quyết rằng: khi đã là người môn đệ của Chúa, chúng ta là “lữ khách đang lữ hành.”

Mà, đã là lữ khách đang lữ hành, thì dù chúng ta đang “ở trong thế gian nhưng không thuộc về thế gian; sống ở giữa đời nhưng không sống như người đời”.

Không sống như người đời. Thế nên, đừng để bị ru ngủ, đừng để bị lừa bịp bởi những chủ thuyết, những luận điệu lếu láo, đại loại như: Thiên Chúa đã chết rồi. Hoặc “Thằng Giời đứng sang một bên. Để cho nông hội đứng lên làm Giời.” v.v… của người đời.

Không sống như người đời. Thế nên, những ham muốn về tiền bạc, về danh vọng, về quyền lực, về nhục dục v.v… hãy xem đó là phù vân.

Cohelet nói: “Tôi có cả một đàn súc vật… nhiều hơn hết mọi người. Tôi cũng đã tích trữ bạc, vàng và vật quý… Tôi đem đào kép về ca hát, mời mỹ nữ cung phi đến, hưởng mọi thú vui của con cái loài người. Tôi đã trội vượt và giàu có hơn hết mọi người đã sống trước tôi ở Giêrusalem… Bấy giờ nhìn vào hết mọi việc do chính tôi làm, và bao gian lao vất vả tôi phải chịu, tôi nhận thấy: tất cả chỉ là phù vân, chỉ là công dã tràng xe cát” (x.Gv 2, 6-11).

Tất cả chỉ là phù vân, chỉ là công dã tràng xe cát”. Vì thế, phải-làm-mới-lại, qua sáu điểm gợi ý, nêu trên.

Sáu điểm gợi ý nêu trên, chính là sáu lời mời gọi chúng ta sống tinh thần tám mối phúc thật. (x.Mt 5, 1-12). Sống… tám mối phúc thật, có thể nói, đó là phương cách làm cho “cây đức tin” sinh-hoa-quả.

Đừng quên, ông Gioan đã nói: “Các anh hãy sinh hoa quả để chứng tỏ lòng sám hối.” “Các anh” phải chăng, cũng chính là chúng ta? Thưa, đúng vậy. Thế nên, chúng ta cũng phải sinh hoa quả.

Petrus.tran

Hãy nhìn… Đấng diệt cả hồn lẫn xác…

  Chúa Nhật XII – TN – A Hãy nhìn… Đấng diệt cả hồn lẫn xác… Sợ… hay sợ hãi là gì? Thưa, “là một cảm xúc nguyên thủy tự nhiên của con người,...