Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2026

Điều Chúa muốn - Hãy trở thành đất tốt.

 Chúa Nhật XV – TN – A

Điều Chúa muốn - Hãy trở thành đất tốt

SnTM 120726a


Như chúng ta được biết, sau ba mươi năm sống ẩn dật tại quê nhà Nadarét, Đức Giê-su đến Ca-phac-na-um, một thành ven biển hồ Galilê, bắt đầu rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa.

Bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào, có sự hiện diện của Đức Giê-su… “dân chúng (liền) lũ lượt kéo đến đi theo Người.”
Vì sao họ ngưỡng mộ Đức Giê-su, đến thế! Thưa, bởi Ngài là Đấng quyền năng. Bất cứ ai “ốm đau, bịnh hoạn, tật nguyền”, đem đến Người - Người đều chữa khỏi.

Họ ngưỡng mộ Đức Giê-su còn bởi “Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền… Giáo lý thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền.”

Mà … đúng là vậy! Rất uy quyền, khi Đức Giê-su truyền dạy: “Thật, tôi bảo thật…” – “Anh em đã nghe Luật dạy người xưa… Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết…”

Và… giáo lý thì rất mới mẻ. Rất mới mẻ, với phương pháp giáo huấn mới: dùng dụ ngôn.

Vâng, Đức Giê-su dùng dụ ngôn… là những câu chuyện đơn giản, ngắn gọn, với những hình ảnh quen thuộc xảy ra trong đời sống hằng ngày như: gieo giống, đánh cá, chăn chiên, người làm vườn nho, tiệc cưới v.v…

Qua đó, Ngài truyền đạt những sứ điệp thiêng liêng như: tình yêu, sự tha thứ, Nước Trời, đức tin, cánh chung… đến với mọi người.

Một bảng thống kê chúng ta cần biết, một phần ba nội dung những bài giáo huấn của Đức Giê-su được kể bằng dụ ngôn.

Muốn mọi người nhìn rõ nét hơn về một Thiên Chúa là tình yêu, ư! Đức Giê-su kể dụ ngôn “người cha nhân hậu”. Muốn mọi người thực thi đức mến đúng tinh thần “yêu người như mình ta vậy”, ư! Đức Giê-su kể dụ ngôn “Người Sa-ma-ri nhân lành”.

Làm sao để mọi người nhìn rõ nét một “Thiên Chúa là Đấng quảng đại với các ơn sủng của Người”! Đức Giê-su kể dụ ngôn “người gieo giống”.

Dụ ngôn này được ghi trong Tin Mừng thánh Mát-thêu. (x.Mt 13, 1-23).

**
Đức Giê-su kể dụ ngôn này như sau: “Người gieo giống đi ra gieo giống. Trong khi người ấy gieo, thì có những hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất. Có những hạt rơi trên nơi sỏi đá, chỗ đất không có nhiều; nó mọc ngay, vì đất không sâu; nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. Có những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt. Có những hạt rơi nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết quả, hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục. Ai có tai thì nghe.” (x.Mt 13,4-9).

Vâng, nội dung dụ ngôn là thế. Có người đã nhận định dụ ngôn người gieo giống này như sau:

“Kiểu gieo giống này hơi lạ, nhưng là thực tế canh tác ở Palestine, ít là vào thời Chúa Giê-su. Ta đừng thắc mắc sao vung vãi các hạt giống lung tung, mà hãy nhìn chúng rơi xuống từ bàn tay hào phóng của người gieo giống.

Có những hạt giống không bao giờ trở thành một cái gì tốt đẹp, vì rơi trên vệ đường, sỏi đá, bụi gai… Chỉ những hạt giống rơi vào đất tốt mới đem lại hoa quả cho đời.

Ta thử hình dung, nếu hạt giống mà biết buồn biết vui, thật tội nghiệp cho những hạt rơi vào bụi gai, sỏi đá hay trên vệ đường. Chúng sẽ tủi phận như ‘thân gái mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu’…” (nguồn: internet).

Một nhận định thật “hóm hỉnh” phải không, thưa quý vị!

Với Lm.Charles E.Miller, suy tư dụ ngôn người gieo giống, ngài có lời giải thích rằng: “Không có nhà nông nào đã quan tâm đến việc chạy theo lợi nhuận mà lại phí phạm trong cách gieo giống (như chúng ta vừa đọc trong Tin Mừng thánh Mát-thêu đã ghi lại ở trên). Một nông dân thận trọng luôn cân nhắc cặn kẽ để chỉ gieo ở những nơi bảo đảm sẽ mang lại kết quả tốt. Song người gieo giống trong bài Tin Mừng đã không tiếc các hạt của mình… Vì ông tượng trưng cho Thiên Chúa là Đấng quảng đại với các ơn sủng của Người.” (nguồn: Sunday Preaching).

“Hạt giống - ơn sủng của Người” Lm. Charles cho rằng: “… tượng trưng cho Lời Chúa được tìm thấy trong các Sách Thánh đầy linh ứng, gồm 46 quyển Cựu Ước và 27 quyển Tân Ước. Thiên Chúa gieo hạt giống của Ngài lên lòng trí chúng ta, chủ yếu nhờ Phụng Vụ Lời Chúa trong thánh lễ.”

Vâng, chúng ta hãy siêng năng tham dự thánh lễ, qua phần nghe Lời Chúa và lời giảng dạy của linh mục chủ tế, Chúa sẽ ban cho chúng ta “ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời”, như đã ban cho các môn đệ, năm xưa.

***
Thiên Chúa là Đấng-quảng-đại với-các-ơn-sủng của-Người. Đây là một tin-tốt-lành.

 Rất tốt-lành, vì Đức Giê-su cũng sẽ nhắn nhủ chúng ta, như đã nhắn nhủ các môn đệ năm xưa: “Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc vì được nghe. Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.”

Vâng, chúng ta có phúc vì mắt chúng ta vẫn được thấy những kỳ công của Chúa. Tai chúng ta vẫn được nghe Lời Ngài.

Trở lại dụ ngôn, hôm ấy, sau khi kể câu chuyện trên, Đức Giê-su giải thích rằng: “Kẻ nào nghe lời giảng về Nước Trời mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp lấy điều đã gieo trong lòng nó: đó là kẻ thuộc hạng gieo dọc đường.”

“Hạt rơi trên đá sỏi là kẻ khi nghe lời giảng, thì tức khắc vui lòng chấp nhận, nhưng không đâm rễ sâu trong lòng nó, đó là kẻ nông nổi nhất thời, nên khi cuộc bách hại, gian nan xảy đến vì Lời Chúa, thì lập tức nó vấp ngã.”

“Hạt rơi vào bụi gai, là kẻ nghe lời giảng, nhưng lòng lo lắng việc đời, ham mê của cải, khiến lời giảng bị chết nghẹt mà không sinh hoa kết quả được.”
“Hạt gieo trên đất tốt, là kẻ nghe lời giảng mà hiểu được, nên sinh hoa kết quả đến nỗi có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi”.

****
“Ai có tai thì nghe” – Vâng, chúng ta đã nghe. Chúng ta đã nghe và chúng ta hiểu rằng: “Mọi sự khác biệt chỉ tùy ở loại đất. Mà loại đất đây là chính chúng ta.”

Có bốn loại đất… chúng ta hãy tự hỏi mình, rằng: Tôi là loại đất nào trong bốn loại đất khi đón nhận “hạt giống Lời Chúa”!

Là loại đất vệ đường, loại đất sỏi đá hay loại đất bụi gai? Nếu đúng vậy, Lời Chúa sẽ ra sao! Sẽ vô ích, đúng không?

“Lời Ngài là sức sống của con. Lời Ngài là ánh sáng đời con. Lời Ngài làm chứa chan hy vọng. Là đường để con hằng dõi bước…”, thế mà cuối cùng trở thành vô ích cho tôi, sao! Hãy hình dung nỗi buồn của Chúa - Đấng-quảng-đại-với-các-ơn-sủng-của-Người – “người gieo Lời”.

*****
Đã là một Ki-tô hữu, đừng để người-gieo-Lời buồn.

Muốn vậy, đừng để lòng chúng ta chai đá. Đừng bịt tai, đừng nhắm mắt trước Lời Chúa.

Hãy biết rằng, hạt giống có mầm sống, nhưng dù là hạt giống có mầm sống, mầm sống đó chỉ có thể sinh sôi nẩy nở trong những điều kiện (đất đai) thuận lợi mà thôi.

Lời Chúa dù có quyền năng, nhưng sự đáp ứng của con người mới là yếu tố làm cho quyền năng của Chúa được thể hiện.

Do vậy, mảnh đất… mảnh đất tâm hồn của chúng ta, phải là một mảnh đất tốt, là: “kẻ nghe Lời và hiểu…”

Chúng ta sẽ không thể “nghe Lời và hiểu” nếu không đọc và học hỏi Lời Chúa hàng ngày. Hãy nhìn cộng đoàn dân Chúa ở Beroia năm xưa, họ chính là mẫu mực cho chúng ta về việc đọc và học hỏi Lời Chúa.

Tác giả Công Vụ Tông Đồ đã thuật lại việc đó như sau: “Những người Do Thái ở đây cởi mở hơn những người ở Thesalonica: họ đón nhận lời Chúa với tất cả nhiệt tâm, ngày ngày tra cứu Sách Thánh để xem có đúng như vậy không” (Cv 17,11).

Hãy “đón nhận lời Chúa với tất cả nhiệt tâm, ngày ngày tra cứu Sách Thánh”, vì lời Chúa có thể ví như một thứ “phân bón”, thứ phân bón tốt nhất, làm cho mảnh đất tâm hồn của chúng ta, dù có bị cằn cỗi thế nào đi nữa, cũng sẽ biến thành mảnh đất tốt, một mảnh đất “sinh hoa kết quả, hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục.”

Là một Ki-tô hữu “Hãy quyết tâm trở thành đất tốt”. Một người con cái Chúa, có lời mời gọi, như thế. Người bạn này tiếp lời: “để đón nhận hạt giống Lời mà Chúa vẫn hào phóng gieo vãi: (hãy) tránh xa Satan và các tay sai của nó, bớt cứng cỏi và thêm mềm mỏng để Lời có thể đâm rễ sâu, (hãy) giũ bỏ mọi đam mê, lo lắng sự đời để Lời khỏi bị bóp nghẹt.”

Làm như thế, chúng ta sẽ trở-thành-đất-tốt.

Vâng… Hãy trở thành đất tốt - đó là điều Chúa muốn.

Petrus.tran

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

Điều Chúa muốn: đến cùng Ngài - học với Ngài

 Chúa Nhật XIII – TN – A

Điều Chúa muốn: đến cùng Ngài - học với Ngài

SnTM 040726a


Là một người Công Giáo, bạn có biết “Tuần Đại Phúc” nghĩa là gì không? Vâng, ”Tuần- Đại-Phúc là một hoạt động mục vụ, truyền giáo đặc trưng của Dòng Chúa Cứu Thế, bắt nguồn từ thời Thánh Anphongsô.” (nguồn: DCCT - Saigon).

Đây là chuỗi ngày ân sủng đặc biệt nhằm giúp giáo dân củng cố đời sống đức tin, hòa giải với Thiên Chúa và làm mới lại sinh hoạt của các giáo xứ.

Các linh mục thừa sai Dòng Chúa Cứu Thế sẽ trực tiếp đến giáo xứ với bốn mục tiêu: giảng tĩnh tâm, dâng Thánh lễ, thăm viếng các gia đình và ngồi tòa giải tội.

Trong bốn mục tiêu nêu trên, Cha Phê-rô Trần Bá Thảo cho biết, thăm viếng các gia đình là mục tiêu tối thượng. Tối thượng bởi nhờ đó, mình mới có thể biết được tình trạng thực tế của từng gia đình, đời sống “phần hồn” của họ ra sao, hầu giúp họ củng cố đức tin, ăn năn sám hối và lãnh nhận bí tích Giao hòa.

Đối với những gia đình gặp chuyện buồn phiền về phần xác, như đau ốm, bịnh hoạn v.v… “Cầu nguyện…” Cha Phê-rô nói: “mình cầu nguyện cho họ và khuyên họ hãy phó thác mọi sự trong tay Chúa.”

Đối với những gia đình nguội lạnh, những gia đình gánh nặng “ách của tội lụy”, Cha Phê-rô ân cần mời họ hãy đến nhà thờ, lãnh nhận bí tích Giao hòa, tham dự Thánh Lễ.

Hãy-đến-nhà-thờ để lãnh-nhận-bí-tích-Giao-hòa, tham dự Thánh Lễ! Vâng, đó là một lời mời gọi, và nó gợi cho chúng ta nhớ đến lời mời gọi của Đức Giê-su, dành cho những ai “vất vả mang gánh nặng nề”, năm xưa.

**
Năm xưa, lời mời gọi của Đức Giê-su đã được thánh sử Mát-thêu ghi lại như sau: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.”

Nếu… nếu phải nhận xét về lời mời gọi này, nên chăng, chúng ta gọi đây là một lời an ủi “chan chứa lòng Chúa xót thương”!

Đúng vậy, gọi là chan-chứa-lòng-Chúa-xót-thương”, bởi Đức Giêsu đã thể hiện lời mời gọi này bằng hành động.

Thật vậy, trong ba năm ra đi loan báo Tin Mừng, biết bao người khi đến-với- Ngài, họ đã được Ngài làm cho bao đau thương vơi đi, bao nhọc nhằn tan biến. Kinh Thánh ghi lại rằng: “Mọi kẻ ốm đau, mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền… Ngài (đều) chữa họ.” (Mt 4, 24).

Hôm đó, như để cho lời mời gọi được trọn tình, Đức Giê-su nói thêm rằng: “Anh em hãy mang lấy ách của tôi và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường”.

Và rồi Ngài quả quyết: “Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái và gánh tôi nhẹ nhàng.” (x.Mt 11, 29-30).

***
Chúng ta vừa nghe lại lời mời gọi của Đức Giê-su. Nếu hôm nay, Ngài đi làm Tuần Đại Phúc, và Ngài sẽ lại dùng lời mời gọi này như một thông điệp gửi đến chúng ta, chúng ta có đón nhận, có đến cùng Giê-su, có mang lấy ách của Giê-su, có học cùng Giê-su!

Vâng, câu trả lời là của mỗi chúng ta. Thế nhưng, hãy nhìn vào thế giới hôm nay, nơi chúng ta đang sống. Nó thế nào nhỉ! Tội lỗi ngập tràn, đúng không?

Mà tội lỗi chính là nguyên nhân gây ra sự bất ổn và bất an. Những bất ổn và bất an đó, ai dám phủ nhận rằng, nó không là nguyên nhân làm cho chúng ta “vất vả mang gánh nặng nề”?

Bao lâu chúng ta còn sống trên thế giới này, đời sống của chúng ta sẽ luôn phải hứng chịu những hệ quả của nó và như lời thánh Phao-lô nói: “chúng ta rên siết, khổ tâm” (x. IICor 5,).

Cho nên, hãy thử hỏi, tôi có “khổ tâm” trong cảnh thiếu trước hụt sau vì đang thất nghiệp! Tôi có “khổ tâm” trước một gia đình, vợ chồng luôn xung đột: ông nói gà bà nói vịt?

Hãy thử hỏi, gia đình tôi con cái có biểu hiện bất tuân? Hoặc ngay chính bản thân tôi đang phải mang gánh nặng về thể xác, bệnh hoạn yếu đau. Tuổi đời càng cao, ôi sao, sức khỏe càng yếu?

Nếu chúng ta đang phải “rên siết, khổ tâm” về những nan đề nêu trên… hãy đến cùng Giê-su… hãy mang lấy ách của Giê-su. Đó là sự-đồng-hành.

Lời giải thích: “Ách… là dụng cụ ghép hai con vật để cùng kéo cầy. Khi mang ách của Chúa, Ngài chính là Đấng gánh vác phần nặng nhất, bước đi cùng và tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta.”

Về mặt “thuộc linh”, hãy thử hỏi, tâm hồn tôi có đang vất va vất vưởng nặng lòng trong tội lụy? Nếu có, cũng hãy đến cùng Giê-su.

Đến với Ngài, chúng ta “khám phá ra ơn tha thứ”. Chúng ta sẽ trải nghiệm được những giây phút bên một Giêsu - Đấng “không lên án” chúng ta, với lời khuyên chân tình: “từ nay đừng phạm tội nữa.”

Vua David… là một người đã từng mang những gánh nặng sầu thương trên con đường đời của mình. Là một người đã từng vất vưởng nặng lòng trong tội lỗi, gánh nặng trị quốc, gánh nặng gia đình, con cái phản nghịch.

Thế nhưng, khi ông trao cho Đức Chúa những gánh nặng sầu thương của mình, ông đã được sự nâng đỡ của Đức Chúa.

Sự từng trải đó đã được ông chia sẻ rằng: “Hãy trút nhẹ gánh lo vào tay CHÚA. Người sẽ đỡ đần cho, chẳng để chính nhân phải nghiêng ngửa bao giờ” (Tv 55, 23).

****
“Hãy đến cùng tôi - Hãy học với tôi”. Hôm nay, Đức Giê-su vẫn tiếp tục mời gọi chúng ta. Nơi chúng ta có thể gặp Ngài – học với Ngài… đó là hãy đến nhà thờ tham dự Thánh Lễ.

Tham dự Thánh Lễ, qua phần phụng vụ lời CHÚA, chúng ta học được sự hiền-hậu-và -khiêm-nhường của Ngài.

Tham dự Thánh Lễ, qua phần phụng vụ Thánh Thể, “hồn” chúng ta được “bồi dưỡng” Mình Máu Thánh Đức Ki-tô.

Vậy nên hãy đến… chúng ta hãy đến nhà thờ… để gặp Chúa - học lời Chúa. Vì đó là điều Chúa muốn. Điều Chúa muốn: đến cùng Ngài - học với Ngài.

Petrus.tran

Điều Chúa muốn - Hãy trở thành đất tốt.

  Chúa Nhật XV – TN – A Điều Chúa muốn - Hãy trở thành đất tốt Như chúng ta được biết, sau ba mươi năm sống ẩn dật tại quê nhà Nadarét, Đức ...