Chúa Nhật V – MC – B
Yêu là… chết ở trong
lòng một ít.
Chúa Nhật hôm nay, Mùa
Chay được khép lại. Và, theo lịch Phụng Vụ, chúng ta sẽ bước vào tuần lễ
“thương khó và Phục Sinh”.
Khi nói tới tuần “thương khó và Phục Sinh”, đi một vòng quan sát các giáo đường,
chúng ta không thấy được cảnh nhộn nhịp, tưng bừng như tuần cuối của mùa vọng
và Giáng Sinh.
Không tưng bừng, nhộn nhịp, phải chăng lễ Giáng Sinh quan trọng
hơn “tuần thương khó và Phục Sinh”? Thưa, xét về một phương diện, thì, cả hai
ngày lễ đó đều quan trọng, nó cho chúng ta thấy và biết, Đức Giê-su đã từ đâu đến
và Ngài đã đến thế gian để làm gì.
Tuy nhiên, về phương diện đức tin, “tuần thương khó và Phục
Sinh” quan trọng hơn, quan trọng hơn là bởi, sự chết và sự sống lại của Đức
Giê-su, chính là trung tâm điểm đức tin của người Ki-tô hữu.
Trong Tin Mừng thánh Gioan, chúng ta thấy có tất cả 22 đoạn
nói về ba mươi ba năm tại thế của Đức Giê-su. Còn với cả bốn sách Tin Mừng,
trong 89 đoạn, chỉ có bốn đoạn nói về sự giáng sinh của Đức Giê-su cùng với ba
mươi năm ẩn dật của Ngài. Trong khi đó, với tuần thương khó và Phục Sinh, có tất
cả 27 đoạn đã được các thánh sử viết.
Thì đây, trong những năm tháng còn tại thế, có bao giờ chúng
ta nghe Đức Giê-su nói: “Tôi phải về Belem để tổ chức sinh nhật thứ 30… 31…32” của
mình không?
Trái lại, điều Đức Giê-su nói và Ngài đã nói tới ba lần, đó
là: “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư
loại bỏ, bị giết chết và sau ba ngày sẽ sống lại” (x.Mc 8, 31). Rồi đến lần thứ
hai, cũng với nội dung như thế.
Và, cho đến lần thứ ba, Đức Giê-su, rõ ràng hơn, Ngài đã
tuyên bố “Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem”... Không! không phải là “Belem” nhưng
là “…Giê-ru-sa-lem và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ
lên án xử tử Người… sẽ đánh đòn và giết chết Người”.
Khi nói đến ngày chết của mình, Đức Giê-su gọi đó như là “Giờ
Con Người được tôn vinh”. Ô hay! Chết mà cũng tôn vinh ư! Đúng vậy, ở đời, có
cái chết anh hùng nào mà không được tôn vinh! Với cái chết của Đức Giê-su, một
cái chết để cứu nhân độ thế, một cái chết “vì loài người chúng ta và để cứu rỗi
chúng ta” lại càng đáng tôn vinh hơn chứ.
Vâng, hồi ấy, khi nghe “Giờ Con Người” sẽ đến, các môn đệ, đặc
biệt là Phê-rô ra sức ngăn cản. Họ ngăn cản, bởi, có thể, họ chưa hiểu được “Mầu
nhiệm Vượt Qua” tức là cuộc khổ nạn và Phục Sinh của Ngài.
Có lẽ, các môn đệ chưa nghe Đức Giê-su, Thầy của họ, đã từng
nói: “như ông Mô-sê đã gương cao con rắn
trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được gương cao như vậy, để ai tin vào Người
thì được sống muôn đời”. (Ga 3, 14-15)
Cho
nên, Đức Giê-su, hôm ấy, hôm Thầy và trò lên Giê-ru-sa-lem, Ngài đã giải thích
về cái chết của mình bằng một so sánh rất thực tế. Đức Giê-su nói rằng: “Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt
lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu
chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác”. (Ga 12, 24)
Thầy phải chết, như hạt lúa phải chết, vì đó là ích lợi cho
con người. Đã có tiếng từ trời cao vọng xuống như một ấn tín cho lời phán dạy của
Ngài, “dân chúng đứng ở đó nghe”, tiếc rằng, họ tưởng “đó là tiếng sấm”. Đúng,
đúng là tiếng sấm, nhưng là “sấm ngôn” từ trời, rằng: “Ta đã tôn vinh Danh Ta.
Ta sẽ còn tôn vinh nữa”. (x. Ga 12, 28).
Và quả thật, Thiên Chúa đã tôn vinh Danh Người bằng chính cái
chết của “Con Một Người” trên đồi Golgotha. Và, sự việc “sẽ còn tôn vinh nữa”,
đã được Con Một Người , là chính Đức Giê-su thực hiện, với lời phán hứa: “Phần
tôi, khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi”.
**
Hôm nay, qua việc nhận lãnh Bí Tích Thánh Tẩy, chúng ta không
chỉ được Đức Giê-su “kéo lên” với Ngài, mà còn được
tiếp cận Mầu nhiệm Vượt Qua. Tiếp cận Mầu Nhiệm Vượt Qua
chính là tiếp cận cái chết và Phục Sinh của Đức Giê-su.
Thế nên, là một Ki-tô hữu, chúng ta cũng phải cùng chết với Đức Giêsu và
cùng mai táng với Ngài. Nói theo cách
nói của Đức Giê-su, chúng ta cũng phải được gieo-vào-lòng-đất và phải “chết
đi”.
“Chết
đi” như thế nào? Tất nhiên, ngoại trừ một vài trường hợp
đặc biệt “chết đi” như một kẻ “tử đạo”,
sự chết đi của chúng ta, đó là chết-đi-cho-tội-lỗi. Đó là chết đi cho những
dục vọng xấu xa: dâm bôn, phóng đãng. Đó là chết đi cho những cá tính: nóng giận,
chia rẽ, hận thù. ghen tuông. Đó là chết đi cho những thái độ thờ ơ, vô cảm trước
những bất công, bạo lực, trước những hoàn cảnh bệnh tật, đói nghèo.
Chết đi như thế nào? Thưa, không nhất thiết phải chết trên thập giá
như Đức Giê-su khi xưa, với chúng ta hôm nay, chỉ cần… chỉ cần “chết ở trong
lòng một ít”, là đủ.
“Chết ở trong lòng một ít” là chết như thế nào? Thưa, đó là, trong
một thời đại người ta cổ võ cho chủ nghỉa vô thần, người ta lợi dụng sự độc quyền
về truyền thanh, truyền hình, báo chí, sách vở v.v… để ra rả những lời bêu rếu, chửi bới, chê cười,
nhạo báng “Đạo Chúa”, thế mà chúng ta không phẫn nộ, không oán giận,, vẫn biểu
lộ tình yêu thương, sự khoan dung… vâng, đó chính là chúng ta đã “chết ở trong
lòng một ít” vậy.
Trong vai trò là một bác sĩ, một người y tá, trước một bệnh nhân,
chúng ta không “làm tình làm tội” họ, không đòi hỏi “phong bì phong bao”, chúng
ta điều trị họ, săn sóc họ với tất cả
lương tâm nghề nghiệp của mình v.v… vâng, đó chính là chúng ta đã “chết ở trong
lòng một ít” vậy.
Nói chung, ở bất cứ vai trò gì trong xã hội, nếu chúng ta chịu thiệt
thòi, thiệt thòi tiền bạc, chịu mất mát, mất mát công việc, mất mát bạn bè, mất
mát địa vị trong xã hội… vì đức tin. Vâng, đó chính là chúng ta đã “chết ở
trong lòng một ít” vậy.
“Chết ở trong lòng một ít”, phải chăng, cũng giống như một hình thức
“chay tịnh”? Phải chăng, cũng giống như một tay đua “phải kiêng kỵ đủ điều”?
Thưa, đúng vậy. Tuy
nhiên, cùng kiêng kị, nhưng, như thánh Phaolô nói, thì “họ làm như vậy là để đoạt phần thưởng chóng hư…”
Còn đối với chúng ta, ngài nói tiếp “…chúng ta nhằm phần thưởng không bao giờ
hư nát.” (1Cr 9,25).
Thế nên, đừng quên, Đức Giêsu có nói : “ai yêu quý mạng sống mình,
thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho
sự sống đời đời”.
Vâng, đó là một lệnh truyền, một lệnh truyền thật không dễ để thực
hiện, nhất là thực hiện trong một xã hội, trong một thời đại coi danh vọng, tiền bạc, quyền lực, thú vui
xác thịt v.v.. như là cứu cánh cho cuộc sống.
Chính vì thế, cách tốt
nhất để thực hiện lệnh truyền, đó là: hãy
cầu nguyện. Đó là, chúng ta hãy noi gương Đức Giê-su xưa kia “lớn tiếng
kêu van khóc lóc mà dâng lời khấn nguyện nài xin lên Đấng có quyền năng”.
Đấng-có-quyền-năng không ai khác chính là Đức Giêsu Kitô – Đấng “trở nên nguồn
ơn cứu độ cho tất cả những ai tùng phục Người” (Dt 5, 9)
***
Thưa, Bạn, bạn có sợ khi phải “tùng
phục Thiên Chúa”? Chắc chắn là rất sợ. Xưa, Đức Giê-su, khi đối diện nan đề này, Ngài đã sợ.
Xưa, đứng trước việc phải tùng phục Thiên Chúa, Người
đã “xao xuyến bồi hồi… Và mồ hôi Người như những giọt máu rơi xuống đất”, thế
nhưng… nhờ lời cầu nguyện với Thiên Chúa, rằng “Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ
này” và nhận ra rằng “chính vì giờ này mà con đã đến”, thế nên, Người đã “vâng
lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự”(Pl 2, 8)
Vâng, đó là một cái chết vì “tùng phục Thiên Chúa” , một cái chết để
nói lên tình yêu của Thiên Chúa, một Thiên Chúa “yêu thế gian đến nỗi đã ban
Con Một, để ai tin vào Con của Người, thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn
đời” (Ga 3, 16).
Với chúng ta hôm nay, để thực hiện sự tùng-phục-Thiên-Chúa, rất giản
dị, đó là: hãy cầu nguyện như Đức Giê-su đã cầu nguyện. Còn nữa, hãy thực thi lệnh
truyền của Đức Giê-su, một lệnh truyền đã được Ngài công bố trong bữa tiệc ly,
lệnh truyền rằng: “Thầy ban cho anh em môt điều răn mới là anh em hãy yêu thương
nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Mọi người sẽ nhận
biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này:
là anh em có lòng yêu thương nhau” (x.Ga 13, 34-35)
Thưa Bạn, bạn đã “có lòng yêu thương nhau” chưa? Nếu có, bạn có biết
“yêu” là gì? Vâng, nhà thơ Xuân Diệu trả lời: “Yêu là chết ở trong lòng một ít”.
Vậy, đã là một Ki-tô hữu, là người môn đệ của Đức Giê-su Ki-tô, cớ
sao chúng ta lại không dám “chết ở trong lòng một ít” vì Ngài!
Petrus.tran
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét